Trong một quán bar khá sang ở thủ đô Ba Lan, tôi gặp người bạn của mình và hai thanh niên trẻ người Việt. Cả hai thanh niên đều ở độ tuổi sung sức, khuôn mặt sáng sủa của họ cho thấy họ là những người được học hành tốt. Qua vài câu trao đổi tôi thấy họ không những có kiến thức mà còn có cả công việc khá thành đạt.

Họ là những kỹ sư viết những phần mềm làm việc cho công ty nước ngoài tại Việt Nam. Lúc đầu tôi nghĩ họ đến Ba Lan để du lịch. Sau tôi mới biết họ đến đây để làm visa dài hạn ở Ba Lan. Tôi thắc mắc hỏi sao phải làm dài hạn ở đây khi các em còn làm việc ở Việt Nam.

Với vẻ mặt không vui, các chàng trai nói.

- Việt Nam giờ không biết thế nào anh ạ, thôi cứ làm sẵn visa vài năm, lúc nào đi thì đi, bọn em làm dự phòng thôi ấy mà.

Tôi trở về Đức và quên bẵng câu chuyện ấy đi. Nửa tháng sau gặp một chị quen trên tàu điện, nghe chị tâm sự đang tất bật lo cho hai đứa em mình giấy tờ dài hạn bên Ba Lan. Hỏi sao nhà ở phố cổ có cửa hàng, kinh doanh được mà các em chị lại đi. Chị nói giờ bọn nó bảo không thở nổi, tính đi để bọn trẻ con nó được ở bên này cho sạch sẽ.

Nếu bạn có visa du lịch đến khối Schengen, bạn có thể làm visa 2 đến 5 năm ở Ba Lan. Từ Ba Lan bạn có thể tự do đi lại hơn 20 nước ở châu Âu và đặc biệt là đi đến quốc đảo Malta. Quốc đảo mà bà đại biểu quốc hội Nguyệt Hường của Việt Nam có mang quốc tịch. Bà Nguyệt Hường còn là một đại gia, doanh nhân giàu có ở Việt Nam, bà trùm bất động sản VID Group.

Những cái tên ầm ĩ báo chí một thời như Vũ Đình Duy, Trịnh Xuân Thanh, Trịnh Văn Thảo, Lê Chung Dũng giờ mỗi người một phương, người ở châu Mỹ, người Châu Úc, người Châu Âu với giấy tờ hợp lệ. Mặc dù bị Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế, nhưng không ai trong số họ tị nạn chính trị như nhiều người tưởng vậy. Những nơi họ ở là những cường quốc kinh tế lớn, ở đó không có hiệp ước pháp lý nào về dẫn độ với Việt Nam.

Phải chăng những quốc gia này bao che cho các tội phạm của nhà nước Việt Nam, nhưng không phải vậy. Chính Việt Nam mới là nước bao che. Mặc dù các quốc gia này đã mất tiền ve vãn để mời mọc Việt Nam ký kết hiệp định tương trợ pháp lý dẫn độ người. Nhưng phía Việt Nam từ chối hay tìm cách kéo dài trì hoãn không ký.

Lý do vì sao Việt Nam không ký? Vì chỉ có người Việt Nam ở lậu không giấy tờ, người Việt Nam phạm pháp trên các quốc gia khác như Châu Âu, châu Mỹ rất nhiều. Có mấy người nước ấy đến Việt Nam phạm tội, ngoài mấy nước ở Châu Phi.

Những người nông dân ở miền Trung Việt Nam liên tục đến Nga dễ dàng bằng suất du lịch, từ Nga có đường dây đưa họ trốn lậu vào khối Schengen. Ở quê nhà, có những đường dây ngầm trong ngân hàng làm thủ tục đặt nhà cửa, vườn tược rất dễ dàng cho những nông dân đi như vậy. Mỗi người đi giá dao động từ 10 đến 15 ngàn usd khi đến Đức. Đến được Đức rồi, những người nông dân này phải nỗ lực làm lậu để trả món nợ ở quê nhà đã vay ngân hàng khi đi. Rồi họ tìm cách hợp thức hoá việc ở lại bằng cách kết hôn, nhận con với mức giá dao động từ 15 ngàn euro đến 50 ngàn euro. Quá trình làm việc trả nợ và kiếm tiền hợp thức hoá giấy tờ cũng phải mất tới vài năm. Một số khác vì muốn kiếm tiền nhanh hơn việc làm chui không giấy phép lao động , bằng cách trồng cỏ ( một loại ma tuý).

Việt Nam không dám ký kết hiệp định hỗ trợ pháp lý vì nếu ký họ phải ngay lập tức nhận về hàng đống người nông dân đang nhập cư bất hợp pháp. Nếu để những người nông dân này về sẽ là gánh nặng với quốc gia vì mất đi khoản tiền kiều hối do họ làm gửi về đã đành, mặt khác là với những người đặt nhà cửa, vườn tược cho ngân hàng họ sẽ lấy gì ra trả.

Những người nông dân Việt Nam đi trốn tránh, chui lủi và đầy rủi ro. Nhưng các doanh nhân, quan chức thì dễ dàng hơn. Ngày nay càng nhiều quan chức, doanh nhân phải phòng xa lo cho mình một tấm visa ở các nước tư bản như Mỹ, Âu, Úc như trên. Công cuộc chống tham nhũng, tiêu cực của Nguyễn Phú Trọng đã tạo ra cho ngành tư pháp, công an một khoảng trống kiếm tiền mênh mông. Về mặt chính trị cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng thất bại khi để Trịnh Xuân Thanh ung dung trốn ra nước ngoài gửi đơn về từ đảng. Nhưng mặt khác nó làm lực lượng công an trung thành hơn với đảng, vì đã tạo cho họ cơ hội để đe doạ, tống tiền các doanh nghiệp. Các doanh nghiệp Việt Nam làm ăn liên quan chồng chéo như mạng nhện. Chủ định của ông Trọng diệt nhóm sân sau của các đối thủ chính trị đối nghịch với ông với cái tên là những vụ đại án. Hàng trăm doanh nghiệp cỡ nhỏ và vừa lẽ ra không nằm trong chủ trương của ông Trọng, nhưng nó lại là miếng mồi ngon cho nhiều kẻ khác. Một cuộc săn béo bở nhất mà từ trước đến nay được đủ các tay thợ săn tham gia như ban kiểm tra trung ương , tổ công tác chính phủ, ban phòng chống tham nhũng trung ương, báo chí, viện kiểm sát, tổng cục thuế, hải quan. Những kẻ cơ hội này vừa kích động, tán dương chủ trương của tổng bí thư, vừa tranh thủ như đàn chó sói sục sạo khắp nơi để tìm mồi thịt.

Điển hình như vụ công ty cổ phần ô tô Châu Âu bao nhiêu năm không sao, đến cuối năm 2016 trong đợt cao trào chống tham nhũng đã bị con trai bộ trưởng tài chính , cũng là một cán bộ công an đến nói chuyện tiền hối lộ. Không được như ý, ngay lập tức bộ tài chính có văn bản thanh tra, bộ công an đề nghị khởi tố. Dẫn đến một công ty khác chết lây là công ty Cổ Phần Tập Đoàn Tân Thành Đô cũng kinh doanh ô tô bị kiểm tra truy thu thuế hơn 700 tỷ đồng. Chưa hết Tân Thành Đô còn phải hối lộ đến cả ngàn tỷ để thoát không bị đưa ra khởi tố.

Tình trạng trên thanh trừng, dưới kiếm chác đã tạo thành một làn sóng sợ hãi trong giới doanh nhân Việt Nam ngày nay. Khiến cho tầng lớp doanh nhân phải đứng giữa những lựa chọn không thể chần chừ, đó là tìm kiếm ô dù che đỡ hay tính đến phương án rời bỏ Việt Nam ra nước ngoài sinh sống.

Trên những đường phố đông người Việt sinh sống ở Hoa Kỳ ngày nay, xuất hiện nhan nhản những tấm biển của những văn phòng tư vấn định cư, thẻ xanh, đầu tư...khách hàng của họ là những doanh nhân Việt Nam, số lượng ngày càng nhiều hơn.

Nực cười là những kẻ bị săn đuổi, bị cướp bóc trốn đi lánh nạn đã đành, những kẻ cướp được cũng tìm cho mình một tấm visa để trốn một đại hoạ khác. Đó là tai hoạ môi trường. Ngày nay nhiều quan chức ngoại giao, nhân viên hãng quốc tế rất e ngại khi phải đến Việt Nam làm việc vì sợ hãi môi trường, giao thông và văn hoá xuống cấp của người Việt.

Những lớp doanh nhân này đi, sẽ có những lớp doanh nhân khác trỗi lên bằng những mối quan hệ với các quan chức lớp mới trong chế độ. Rồi đến hẹn lại lên, sau mỗi nhiệm kỳ 5 năm của quan chức cộng sản đỡ đầu. Lớp doanh nhân mới sau khi tích trữ được một số của cải, lại tìm đường đi để cho lớp mới lên. Cuộc sống ở Việt Nam cứ tuần hoàn như vậy, đất nước như một miếng da lừa, cứ năm sau nợ nần lớn hơn, tài nguyện cạn kiệt hơn, môi trường và đạo đức xã hội băng hoại hơn.

Và lớp người đi cũng nhiều hơn.

Theo Blog Người Buôn Gió


Sau 7 lần thương lượng, 'người tù thế kỷ' Huỳnh Văn Nén vừa chấp nhận mức bồi thường trên 10 tỷ đồng cho 18 năm ngồi tù oan.

Ông Huỳnh Văn Nén (sinh năm 1962, Bình Thuận) bị Tòa án Nhân dân tỉnh Bình Thuận kết án, xử phạt tù chung thân về 3 tội: "Giết người", "Cướp tài sản công dân", "Cố ý hủy hoại tài sản của công dân" (tại bản án hình sự sơ thẩm ngày 31/8/2000).

Ông được tuyên vô tội ngày 28/11/2015, sau đó làm đơn yêu cầu bồi thường án oan với số tiền là 18 tỷ đồng cho gần 18 năm ngồi tù oan.

Đồng thời ông cũng nộp đơn yêu cầu xử lý 14 cán bộ công an, Tòa án Nhân dân, Viện Kiểm sát tỉnh Bình Thuận thiếu trách nhiệm gây oan sai cho ông cũng như các thành viên gia đình.

Trong phiên thương lượng thứ 7 hôm 12/1/2017, ông Nén chấp nhận số tiền 10.001.335.000 đồng. Tuy nhiên, kết quả này chỉ có giá trị pháp lý khi được Tòa án Nhân dân Tối cao thẩm định.

Đây là tiền bồi thường tổn thất tinh thần và bồi thường tiền thu nhập thực tế bị mất trong những ngày ông Nén bị giam; Bồi thường tổn hại về sức khỏe của ông Nén và thu nhập của ông từ khi ra tù đến khi ông đủ 60 tuổi; Bồi thường thiệt hại danh dự, uy tín của cha, vợ và các con ông Nén; Bồi thường chi phí thăm nuôi và kêu oan cho ông Nén...

Không thấy tòa nhắc tới đơn yêu cầu xử lý cán bộ trong phiên này.

Trước vụ ông Nén, đã có tiền lệ vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn. Ông Nguyễn Thanh Chấn được bồi thường 7,2 tỷ đồng sau khi được xác nhận bị oan.

Theo BBC


Những người Mỹ biểu tình chống Hiệp Ðịnh Ðối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) hồi Tháng Ba 2016, trước Tòa Bạch Ốc. (Hình: Getty Images)

Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc hy vọng rằng Tổng Thống Ðắc Cử Donald Trump sẽ nghĩ lại việc bãi bỏ Hiệp Ðịnh Ðối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), vốn được Hà Nội xem là cái phao cứu sinh của chế độ.

Những lời bình luận của một số viên chức Mỹ dự trù trở thành các thành viên trong nội các của ông Trump những ngày gần đây cho Hà Nội niềm hy vọng về một thỏa hiệp có thể làm người Mỹ hài lòng, theo lời ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc nói với hãng tin Bloomberg

Ông Rex Tillerson, người được ông Trump chọn làm ngoại trưởng nói trong cuộc điều trần ở Thượng Viện hồi tuần trước để được chấp thuận, rằng ông không chống lại Hiệp Ðịnh TPP mà chỉ chia sẻ một số âu lo của ông Trump về hiệp định này.

Ông Trump khi vận động tranh cử từng dọa một trong những việc đầu tiên khi ông bước chân vào Tòa Bạch Ốc là sẽ hủy bỏ TPP vì cho rằng hiệp định cướp đi công việc làm của người Mỹ.

“Tôi vẫn tin rằng chính phủ mới của Hoa Kỳ sẽ cứu xét lại triển vọng của TPP và cũng sẽ có đạt được một thỏa hiệp tổng quát có thể đáp ứng mối quan tâm của các bên.” Ông Phúc nói với hãng tin Bloomberg tại Hà Nội hôm 16 Tháng Giêng 2017.

“Nhiều người được mời làm thành viên chính phủ mới của Mỹ ủng hộ TPP cho nên tôi cho rằng Washington sẽ có thể cứu xét lại quyết định vì nó cũng có lợi cho nước Mỹ,” ông Phúc nói.

Năm ngoái, khi thấy ứng cử viên của cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ Mỹ đều lên tiếng phản đối TPP, nhà cầm quyền Việt Nam đã không đưa bản Hiệp Ðịnh TPP đã ký kết ra Quốc Hội để thông qua, sợ hố. Nếu hiệp định này được thông qua, 12 nước thành viên Á Châu Thái Bình Dương tham gia, tượng trưng cho gần 40% sản xuất toàn cầu, trị giá đến $30 ngàn tỉ.

Thủ Tướng Úc Malcolm Turnbull hôm Thứ Bảy tái khẳng định lại cam kết ủng hộ TPP trước khi gặp Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe ở Sydney. Ông Abe cũng là một người cổ vũ cho Hiệp Ðịnh TPP đã gặp ông Nguyễn Xuân Phúc hôm Thứ Hai ở Hà Nội mà một trong những đề tài hai bên bàn thảo là vấn đề này.

Theo một số phân tích của Ngân Hàng Thế Giới (WB), Việt Nam là nước được hưởng lợi nhiều nhất khi Hiệp Ðịnh TPP được thi hành với sự tăng trưởng gia tăng 8% cho GDP từ nay đến năm 2030. Là một nước có giá nhân công rẻ mạt, rất nhiều nhà sản xuất ngoại quốc đổ xô tới Việt Nam mở cơ sở sản xuất và xuất cảng.

Nền kinh tế Việt Nam tăng trưởng 6.2% năm 2016 và có khả năng là một trong những nước kinh tế phát triển khá nhất trên thế giới trong hai năm tới với mức tăng trưởng có thể vượt quá 6%, theo nhận định của WB. Việt Nam đặt chỉ tiêu tăng trưởng kinh tế năm nay 6.7%.

Hiệp Ðịnh TPP có tham vọng cao hơn nhiều hiệp định thương mại khác, không những hạ thấp hàng rào quan thuế trên rất nhiều mặt hàng mà còn cam kết bảo vệ tác quyền trí tuệ. Nó thúc đẩy Việt Nam phải tuân thủ những luật lệ quốc tế về lao động và thị trường.

“Những người chủ trương cải cách ở Việt Nam hy vọng rằng TPP có thể tạo sức ép từ bên ngoài để cải cách mà họ không thể nào thúc đẩy từ bên trong vì bị cái cơ chế nó trói buộc,” theo lời ông Alexander Vuvinh, một phân tích gia về an ninh của Trung Tâm Nghiên Cứu Á Châu Thái Bình Dương tại Hawaii. Nó đồng thời sẽ tạo ra “một lực rất mạnh để kéo Việt Nam ra khỏi quỹ đạo Trung Quốc,” ông nói.

Cho dù không được Mỹ ủng hộ TPP, ông Thủ Tướng Phúc cho rằng Việt Nam sẽ hợp tác với các nước thành viên khác tìm giải pháp để mọi bên cùng có lợi trong khi tìm kiếm những thỏa hiệp tự do thương mại ở những nơi khác, chẳng hạn như Thỏa Hiệp Ðối Tác Kinh Tế Toàn Diện Khu Vực hay gọi tắt là RCEP hiện đang được Bắc Kinh thúc đẩy.

“Việt Nam sẽ tiếp tục đi tới vì chúng tôi có 12 hiệp định tự do thương mại (FTA) với các nước khác và còn 3 hiệp định tự do thương mại đang được đàm phán, gồm cả RCEP.” Ông Phúc nói với Bloomberg, “Những hiệp định này sẽ giúp cho nền kinh tế của chúng tôi tiến lên.”

Theo Người Việt


Vấn đề “kiểm soát bất đồng trên biển

Sau chuyến đi TQ của TBT Nguyễn Phú Trọng 15 tháng giêng vừa qua, BBC đăng bài có tựa đề: VN-TQ thỏa thuận 'kiểm soát bất đồng' Biển Đông.

Bài báo cũng dẫn bình luận từ Tân hoa xã:

“hai bên tin rằng chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng đã "đạt thành công to lớn" trong việc nâng cao sự tin cậy chính trị giữa hai bên, thắt chặt quan hệ hữu nghị truyền thống, củng cố quan hệ đối tác chiến lược hợp tác toàn diện, và đóng góp vào hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực”.

Tôi thì không hề tin chuyến đi của ông Trọng “đạt thành công to lớn” như Tân hoa xã đã phóng đại. Từ bao đời tổng bí thư, với biết bao nhiêu tuyên bố từ sau khi hai bên thiết lập lại bang giao 1991, hai bên luôn khẳng định những điều mà Tân hoa xã đã nói (là thắt chặt hữu nghị, quan hệ đối tác chiến lược, gìn giữ hòa bình, ổn định và phát triển...).

Những gì TQ hứa hẹn trên lý thuyết hoàn toàn trái ngược với những gì TQ đã làm trên thực tế.

Các Tuyên bố chung giữa VN và TQ 2011, 2013, 2015, 2016, 2017… luôn khẳng định hai bên “không tiến hành các hành động làm thêm phức tạp, hoặc mở rộng tranh chấp, không sử dụng vũ lực hoặc de dọa sử dụng vũ lực…”.

Trong khi trên thực tế thì các việc đặt giàn khoan 981 (tháng năm 2014) của TQ rõ ràng là hành vi “mở rộng tranh chấp và làm phức tạp tình hình”.

TQ nhứt quán trong lập trường là “không có tranh chấp ở Hoàng Sa”. Nhưng vị trí giàn khoan 981 là đặt trên thềm lục địa của VN. Mặc dầu giàn khoan đặt cách đảo Tri Tôn (thuộc HS) khoảng 20 hải lý, nhưng cái gọi là “đảo” Tri Tôn, thực tế chỉ là một thực thể địa lý nổi thường trực trên mặt nước biển, không có người sinh sống. Nếu đối chiếu với những nhượng bộ của VN trong Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ, các đảo của VN như Cồn Cỏ, Bạch Long Vĩ… là những đảo thực sự, có đông đảo người sinh sống. VN đã (hầu như) bỏ qua hiệu lực “đảo” của các đảo này, chiếu theo điều 121 Luật Biển quốc tế. Mặt khác, toàn bộ quần đảo Hoàng Sa vốn thuộc chủ quyền của VN, được khẳng định từ thời nhà Nguyễn. Nhà nước bảo hộ Pháp tái khẳng định lại hai lần, chủ quyền Hoàng Sa (và TS) thuộc VN, trước và sau Đệ nhị Thế chiến. TQ đã chiếm quần đảo này của VN bằng vũ lực 17-19 tháng giêng năm 1974.

TQ vừa không có tư cách khẳng định chủ quyền các đảo HS, chiếu theo Hiến chương LHQ, vì TQ đã chiếm bằng vũ lực. Trong khi các thực thể địa lý ở Hoàng Sa, cụ thể là đảo Tri Tôn, nếu đối chiếu với phán quyết của CPA ngày 14-7-2015, thì các đảo này không có cái nào có hiệu lực “đảo” theo điều 121. Lại còn thêm nhượng bộ (phải gọi là phi lý) của VN ở Bạch Long Vĩ và Cồn Cỏ.

Vì vậy hành vi đặt giàn khoan 981 của TQ là “mở rộng tranh chấp”, từ tranh chấp chủ quyền mở rộng qua tranh chấp về phân định biển (khu vực của vịnh Bắc Việt).

Chưa hết, thái độ hung hăng của các tàu hải quân, hải cảnh… của TQ, lúc bảo vệ giàn khoan 981, đã đâm chìm tàu của ngư dân VN (gây tử thương cho nhiều người), cũng như Tàu của các lực lượng này gây hấn đâm tàu hải cảnh của VN… dĩ nhiên, gọi đúng là hành vi chiến tranh, nhẹ nhàng là gây hấn… “làm phức tạp thêm tình hình”.

Sau đó TQ cho xây dựng các đảo nhân tạo và mở rộng chúng, ở các bãi đá ngầm chiếm (bằng vũ lực) của VN năm 1988. Sau đó xây sân bay với đầy đủ hạ tầng cơ sở cho không quân, hải quân, sau đó lại đặt các giàn hỏa tiễn địa không…

Hành vi của TQ cũng là “mở rộng tranh chấp”. Bởi vì, như đã nói, chiếu Hiến chương LHQ, chủ quyền của TQ ở các bãi đá này không được nhìn nhận. Trong khi các thực thể này, một số là đá ngầm, không thể chiếm hữu, theo Phán quyết 14-7-2015 của Tòa Trọng tài ở La Haye. Việc chiếm hữu bằng vũ lực các bãi là vi phạm Hiến chương LHQ.

Việc xây dựng đảo và “quân sự hóa” chúng vừa làm “phức tạp thêm tình hình”, lại vừa “đe dọa chiến lược” đối với các nước chung quanh. Hành vi của TQ cũng phạm Luật quốc tế, vì việc xây dựng đảo nhân tạo đã gây ô nhiễm nặng nề cho môi trường biển.

Đồng thời cái gọi là “thỏa thuận kiểm soát bất đồng ở Biển Đông”, theo như tựa đề bài báo thì có nhiều điều cần xét lại.

Thời Nông Đức Mạnh, tuyên bố chung năm 2011 đã có nội dung về kềm chế sự “bất đồng”: “không để bất đồng ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của quan hệ hai nước”.

Đến thời Nguyễn Phú Trọng, như Tuyên bố năm 2013 nói về việc “kiểm soát tốt những bất đồng trên biển”. Tuyên bố 2015 nói đến việc “Hai bên nhất trí cùng nhau kiểm soát tốt bất đồng trên biển”. Tuyên bố 2017 thì nói “kiểm soát tốt bất đồng trên biển”.

Từ việc “kiểm soát tốt” để đi tới việc ký kết thỏa thuận “kiểm soát bất đồng” là một bước dài. Người ta hoài nghi về sự hiện hữu của thỏa thuận này. Khoản 9 bản Tuyên bố chung 2017, nhiều thỏa thuận, kết ước hai bên đã được ký kết. Tuy nhiên không hề thấy thỏa thuận về “kiểm soát bất đồng trên biển”.

Vấn đề độc lập quốc gia.

Tháng mười 2016 ông Đinh Thế Huynh (nghe đồn đoán là sẽ thay thế ông Trọng), có chuyến đi thăm TQ. Nhân dịp này Tập Cận Bình có nói với ông Huynh rằng : "hai nước là một cộng đồng cùng chia sẻ tương lai".

Vấn đề là, ý nghĩa của câu "một cộng đồng cùng chia sẻ tương lai" chỉ dành cho nhân dân trong một nước. Chỉ có người dân trong một nước mới chia sẻ một tương lai chung.

Tuyên bố năm 2017 lặp lại ý kiến này :

"Hai bên cho rằng, Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng có truyền thống hữu nghị lâu đời,... có chế độ chính trị tương đồng, ... có tiền đồ tương quan, chia sẻ vận mệnh chung…. "

Ta không thấy ý kiến tương tự ở thời TBT Nông Đức Mạnh, hay các TBT tiền nhiệm.

Ý kiến này, nếu theo dõi nội dung các tuyên bố chung giữa VN và TQ, ta thấy là của Tập Cận Bình, biểu lộ lúc ông này sang thăm VN năm 2015.

Sau chuyến đi của ông Trọng, ý kiến của họ Tập trở thành “tuyên bố chung của hai nước”.

Theo tôi, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phạm những lỗi lầm vô cùng trọng đại, vì đã làm thương tổn nền độc lập của một quốc gia có chủ quyền.

Dân tộc VN chưa bao giờ mong muốn “chia sẻ vận mệnh chung” với nhân dân TQ hết cả. Chưa bao giờ “tiền đồ” đất nước VN lại có mối “tương quan” với TQ hết cả.

Tiền đồ là gì ? Nghĩa tiếng Hán là “con đường phía trước, tương lai tốt đẹp phía trước”.

Khi “chia sẻ vận mệnh chung”, có “chung một tương lai”, thì VN đã không còn “độc lập và tự chủ” trong những quyết định của mình (về tương lai) nữa.

Ý kiến này đã củng cố giả thuyết cho rằng, các lãnh đạo VN đã cam kết sáp nhập VN vào TQ theo tinh thần Hội nghị Thành Đô. Vấn đề là không biết khi nào.

Việc này đã phá vỡ “nguyên tắc độc lập tự chủ, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau”, đã được khẳng định theo Tuyên bố chung VN và TQ về hợp tác toàn diện 2000.

Nó cũng đi ngược tinh thần Hiến chương LHQ “bình đẳng về chủ quyền giữa các quốc gia”. Đồng thời đi ngược lại nội dung Tuyên bố “5 điểm chung sống hòa bình” của TQ.

Rex Tellerson, vị cứu tinh của VN?

Cùng khoảng thời gian TBT Nguyễn Phú Trọng đi TQ, vị Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Hoa kỳ tương lai, Rex Tellerson, ngày 11-1 nhân buổi điều trần tại Thượng viện, đã có những tuyên bố liên quan đến Biển Đông. Trong chừng mực, nếu ý kiến của ông này được thực hiện, hầu hết các vấn đề ở Biển Đông sẽ tự động hóa giải.

Theo ông Tellerson hành vi TQ xây dựng đảo ở Biển Đông tương đương với hành vi Nga chiếm Crimée. Ông này khuyến cáo Washington rằng phải gởi một tín hiệu cứng rắn đến Bắc Kinh : 1/ TQ ngưng ngay các việc xây dựng đảo. 2/ TQ không được tiếp cận các đảo này nữa.

Câu hỏi đặt ra, Hoa Kỳ có thẩm quyền để phát biểu (như vậy) cũng như có khả năng làm việc này hay không ?

Theo tôi là Hoa Kỳ có thể phát biểu những lời như vậy.

Tellerson so sánh các đảo Biển Đông (mà TQ chiếm và xây thành đảo nhân tạo) với Crimée. Dĩ nhiên ai cũng biết Crimée thuộc Ukraine. Nhưng các đảo (mà TQ đã chiếm) thì không ai biết chúng thuộc chủ quyền nước nào.

Có ba giả thuyết để Tellerson củng cố cho lập trường của mình.

Thứ nhứt, TQ không có chủ quyền ở các bãi đá, đơn giản vì họ xâm chiếm (của VN) năm 1988 bằng vũ lực. Ý kiến của Tellerson phù hợp tinh thần quốc tế công pháp.

Thứ hai, vịn vào yếu tố Mỹ có quyền quản lý các đảo ở Thái Bình dương do Nhật chiếm đóng trước Thế chiến thứ hai (theo một điều ước của Hội Quốc liên trước 1945). HS và TS thuộc Thái Bình Dương. Các đảo này bị Nhật chiếm đóng. Vì vậy Mỹ có quyền lên tiếng đòi quyền quản lý. Dựa trên lập luận này thì Mỹ có quyền “cấm” TQ léo hánh đến các đảo HS và TS.

Thứ ba, các đảo TS thuộc chủ quyền của Pháp. Vấn đề là Pháp “im lặng” về việc này từ sau khi rời VN cho đến nay. Pháp tuyên bố chủ quyền ở TS, sáp nhập vào tỉnh Bà Rịa, do “khám phá”. Không quốc gia nào phản đối việc này. Sẽ là một sự “đảo lộn” về địa chính trị nếu bây giờ Pháp lên tiếng đòi TS và Mỹ ủng hộ yêu sách này.

Về khả năng, câu trả lời bỏ ngõ.

TQ có dám “mất tất cả” những gì đã tạo dựng lên, từ thập niên 1980 đến nay, (có thể còn mất thêm nhiều thứ quí giá khác như vấn đề ly khai…) để khai chiến với Mỹ hay không ?

Và Mỹ có dám “chấn thương nội tạng lâu dài” để gây chiến tranh với TQ vì những hòn đảo mà Mỹ không có (hay có mà ít) lợi ích chiến lược hay không?

Theo Vấn Đề


Tổng bí thư CSVN Nguyễn Phú Trọng đã trở về Việt Nam ngày hôm 15/01, sau khi đến Trung Cộng để gặp người cầm đầu đảng cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình. Ông Trọng đã có những hành động được cho là tỏ thái độ thuần phục Bắc Kinh như thường lệ.

Bản tin của báo lề phải VnExpress đưa tin cả hai đảng đều đồng ý “làm sâu sắc hơn” về quan hệ của hai đảng về mọi mặt từ kinh tế, an ninh, ngoại giao và quốc phòng. Đặt biệt, Việt Nam sẽ mở cửa thị trường cho các công ty quốc doanh Trung Cộng vào Việt Nam đầu tư. Bản tin của VnExpress cũng cho biết hai bên sẽ phối hợp cùng giữ hòa bình, ổn định khu vực và thế giới. Tuy không nói rõ hơn, nhưng các giới bình luận cho rằng những vấn đề tranh chấp biển Đông cần phải gác lại để cả hai bên cùng có thể giữ hòa bình, nhất là trong bối cảnh tân chính quyền của Donald Trump có những giọng điệu rất diều hâu đối với Trung Cộng. Nói một cách khác, Trung Cộng áp lực CSVN từ bỏ đi giấc mơ mua tàu ngầm hay vũ khí để đối đầu Trung Cộng, mà theo chân Trung Cộng để cùng làm cách mạng thế giới thực hiện “giấc mơ Trung Hoa” của Tập Cận Bình.

Ngay khi mới về đến Việt Nam, ông Trọng đã gởi ngay một lá thư cảm ơn, ca ngợi đảng cộng sản Trung Cộng, và ca ngợi “tình hữu nghị đời đời bền vững” giữa hai nước. Sau đây là toàn văn của điện thư này, được Sài Gòn Báo loan tải để mọi người tự nhận định:

“Rời thành phố Hàng Châu, kết thúc tốt đẹp chuyến thăm chính thức nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, tôi xin gửi tới Đồng chí và qua Đồng chí, đến các đồng chí Lãnh đạo Đảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc lời cảm ơn chân thành về những tình cảm hữu nghị thắm tình đồng chí, anh em và sự đón tiếp trọng thị, chu đáo đã dành cho tôi và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam trong thời gian chuyến thăm.

Đất nước Trung Quốc tươi đẹp đang phát triển mạnh mẽ, người dân Trung Quốc giàu lòng mến khách đã để lại trong tôi và các đồng chí trong Đoàn những ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Tôi tin tưởng chắc chắn rằng, những kết quả tích cực đạt được trong chuyến thăm lần này sẽ góp phần quan trọng vào việc tăng cường tình hữu nghị, sự tin cậy chính trị, thúc đẩy và làm sâu sắc hơn nữa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Trung Quốc vì sự phát triển của hai nước, vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, ổn định, hợp tác, thịnh vượng trong khu vực và trên thế giới.

Tôi chân thành chúc nhân dân Trung Quốc, dưới sự lãnh đạo kiên cường của Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc với đồng chí Tập Cận Bình làm hạt nhân lãnh đạo, sẽ tiếp tục đạt được những thành tựu mới to lớn hơn nữa trong công cuộc đi sâu cải cách toàn diện, sớm hoàn thành mục tiêu xây dựng toàn diện xã hội khá giả và xây dựng Trung Quốc trở thành quốc gia hiện đại xã hội chủ nghĩa giàu mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa.

Nhân dịp Xuân 2017 và Tết Đinh Dậu sắp đến, chúc đồng chí Tập Cận Bình và các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc sức khỏe, hạnh phúc và thành công.

Chúc quan hệ hữu nghị truyền thống Việt Nam – Trung Quốc mãi mãi xanh tươi, đời đời bền vững”.

Theo SBTN


Người Do Thái có câu “Một bông lúa trĩu hạt là một bông lúa biết cúi đầu”, người Nhật Bản có câu “Người ta sẽ đập bỏ mọi thứ khi nỗi sợ hãi không được giải quyết”. Sở dĩ tôi phải nhắc đến hai câu này trong lúc nói về quyết định của nhà cầm quyền Việt Nam: Đập bỏ nhà thờ có tuổi thọ 177 năm, lớn hơn Lãnh quốc gia Canada 27 tuổi trong khi tình trạng bảo dưỡng của nhà thờ rất tốt, kết cấu nhà thờ hoàn toàn vững chắc và các hoạt động tôn giáo nơi đây vẫn diễn ra bình thường… Là vì, có hai điều mà nhà cầm quyền Việt Nam và bất kỳ nhà cầm quyền độc tài nào cũng phạm phải, đó là: Tính tự mãn, ngông cuồng và; Sự sợ hãi có căn nguyên.

Ở khía cạnh tính tự mãn, ngông cuồng, sự rỗng tuếch về văn hóa, hơn ai hết, lịch sử hơn 40 năm chiếm miền Nam và rải đều chủ nghĩa Cộng sản trên toàn cõi Việt Nam đã cho thấy người Cộng sản đã chọn từ việc đập phá toàn bộ các giá trị văn hóa vật thể cũng như phi vật thể nhằm biến văn hóa Việt Nam thành một vùng đất trắng… Đến sau giai đoạn đập phá này là giai đoạn “trùng tu”, người ta trùng tu một cách vô tội vạ và chẳng có bất chút tư duy nào về văn hóa khi đụng đến vấn đề trùng tu. Mọi thứ, khi được trùng tu xong, nó sẽ biến dạng thành một quái thai văn hóa. Và bên cạnh đó, vẫn tiếp tục đập phá những công trình tôn giáo để xóa trắng các giáo hạt, biến nó thành một loại “vùng kinh tế mới” giữa thành phố.

Ở vấn đề đập phá các đền đài miếu mạo, có lẽ cuộc đập phá dữ dội nhất ở những năm đầu và giữa thập niên 1980 đã xóa sổ đi rất nhiều di chí văn hóa vật thể và xóa trắng các loại hình văn hóa phi vật thể của miền Nam. Trong đó, các lăng tẩm ở Huế bị biến thành nhà máy xay bột cám heo, cơ sở chăn nuôi, các nhà thờ bị trưng thu để biến thành trường học. Hiện tại, trường đại học Đà Lạt, đại học kinh tế Đà Nẵng và đại học luật Sài Gòn, khu Fartima Bình Triệu là những bằng chứng sống động về việc trưng thu, biến dạng này.


Và chuyện trùng tu, từ chỗ có đường nét, có lịch sử, mang hơi thở văn hóa của thời đại thành một loại quái thái văn hóa, có lẽ kể không xiết. Hiện tại, vụ trùng tu các lăng tẩm, đàn tế trời, khuê văn các… ở Huế và trùng tu Văn Miếu Quốc Tử Giám ở Hà Nội là những vụ nổi cộm. Một khuôn hình bằng gạch men có hoa cúc nổi bên trên, có lá, có cành được đắp cách điệu hết sức đẹp và tinh tế, qua các bàn tay trùng tu, nó thành cái bánh trung thu trọc lóc. Nhưng như vậy còn đỡ hơn nhiều khi người ta ngang nhiên xóa bỏ mọi chi tiết trên vật thể và đắp vào đó những cái hoàn toàn mới và xa lạ với chính nó. Bất kì thứ gì được trùng tu bởi bàn tay các nhà trùng tu xã hội chủ nghĩa đều trở thành những quái thai văn hóa một cách thê thảm nhất!


Và hiển nhiên, vấn đề xóa sổ một khu di tích tôn giáo nào đó vẫn chưa bao giờ ngừng. Hiện tại, sau vụ xóa sổ chùa Liên Trì, sắp tới đây, nhà cầm quyền Việt Nam lại tiếp tục xóa sổ nhà thờ Thủ Thiêm. Vì sao nhà cầm quyền phải làm như vậy?


Có hai lý do: Lý do kinh tế và lý do chính trị. Nhưng thực ra, lý do chính trị chi phối mạnh hơn cả, lý do kinh tế chỉ mang tính thứ yếu. Sau khi xóa sổ giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng và Giáo xứ Đông Yên, Hà Tĩnh, lăm le xóa sổ giáo xứ Thái Hà và hiện tại là quyết tâm xóa sổ giáo xứ Thủ Thiêm, Sài Gòn… Và sẽ còn nhiều giáo xứ, nhiều ngôi chùa khác đang được nhắm đến, không phải tự dưng người ta làm vậy.

Ở những giáo xứ và các ngôi chùa bị xóa sổ cũng đang nằm trên danh sách xóa sổ, đều có đặt điểm chung là có độ tuổi lịch sử khá cao, ít nhất cũng trên 100 năm. Và đây là những ATKT theo định nghĩa của nhà cầm quyền (nghĩa là An Toàn Khu Tôn Giáo). Những nơi này được các con chiên ngoan đạo phụng thờ, tôn tạo qua nhiều thế hệ. Và không có gì khác ngoài đức tin tôn giáo cũng như sự không chấp nhận độc tài, độc đoán, cái ác… Những những ATKT này. Một khi người ta không chấp nhận độc tài, thì đương nhiên, kẻ độc tài sẽ tìm mọi cách xóa bỏ những nhóm này. Và không có cách nào tốt hơn đối với kẻ độc tài là xóa bỏ các giáo xứ.

Hơn nữa, từ ngày xưa, các vị linh mục quản xứ tiền nhân đã chọn những vùng đất có địa thế rất đẹp và thuận lợi trong việc xây dựng nhà thờ và cộng đồng tôn giáo ở đó. Khi đập bỏ những ATKT này đi, nhà cầm quyền sẽ lấy được một quĩ đất quí giá để biến nó thành một khu dân cư mới với giá thành cao nhất có thể. Và với việc này, số lợi nhuận thu về cho nhà cầm quyền, cơ hội để chấm mút, hối lộ và tham nhũng của giới quan chức địa phương không phải là nhỏ.

Những ATKT này chỉ có lý lẽ và niềm tin tôn giáo. Và trong một xã hội độc tài, man rợ, lấy lý lẽ và niềm tin tôn giáo để đấu với quyền lực công an, quân đội, với lòng tham và sự cố chấp thì vô cùng khó, bằng chứng là hầu hết các cuộc đấu tranh, những lý lẽ đã được đưa ra, thậm chí người ta kêu gào bằng lý lẽ, nhà nước vẫn cứ im lặng đập phá. Nếu một nhóm đập phá không được, người ta sẽ cho kéo đàn kéo đám từ công an tới quân đội cùng ra tay gắt máu để đập phá cho được.

Vì sao quĩ đất Việt Nam vẫn còn rất nhiều chỗ bỏ hoang hoặc nếu tính về giá trị kinh tế thì khi cho Trung Quốc thuê 50 năm, 70 năm, giá một mét vuông đất cho thời hạn dài gần thế kỉ cho thuê mua chưa được nửa ổ bánh mì thịt, người ta không nhắm đến để qui hoạch bán cho người Việt mà lại phải gây ra bất công, oan khiên và thậm chí đổ máu để lấy những khu đất đã được nhân dân xem là “đất thánh”? Chỉ cần làm một phép so sánh nhỏ này cũng đủ thấy sự mâu thuẫn và vô lý trong bài toán kinh tế về đất đai tại Việt Nam hiện nay.

Nhưng vấn đề không nằm ở yếu tố kinh tế mà lại nằm ở lĩnh vực chính trị. Nhà cầm quyền, ngoài yếu tố thù hận các tôn giáo bất tuân độc tài ra, họ còn sợ hãi. Bởi súng ống, quân đội, công an và bạo lực của nhà cầm quyền chưa bao giờ làm suy suyễn niềm tin tôn giáo, niềm tin vào cái thiện và lẽ phải của các Ki Tô hữu và các Phật tử không thuộc giáo hội nhà nước. Đây là mối bất an thường trực của Đảng, bởi hơn ai hết, các nhà độc tài thừa biết họ đã lợi dụng tôn giáo để hình thành và phát triển như thế nào và họ sẽ bị lật đổ như thế nào khi họ không còn lợi dụng tôn giáo được nữa.

Chính vì mối lo thường trực này mà nhà cầm quyền Cộng sản luôn tỏ ra ngông cuồng và tự mãn, luôn thấy họ đúng khi đập phá, xây dựng, đạp trên lý lẽ và nhân tâm. Bởi suy cho cùng, xét về tính chính danh cũng như yếu tố văn hóa nền tảng, người Cộng sản luôn ở mức zero. Chính vì vậy, một bông lúa lép trong tiến trình phát triển của nhân loại thì không bao giờ biết cúi đầu và cũng chẳng thể cúi đầu được. Và điều này còn đúng với câu nói của người Nhật, “Người ta sẽ đập bỏ mọi thứ khi nỗi sợ hãi không được giải quyết”.

Bởi hiếm có chế độ chính trị nào đã lợi dụng tôn giáo, đạp bỏ tôn giáo và ngông cuồng trong hành xử với tôn giáo hơn chế độ chính trị không có nền tảng về niềm tin, không có cái lõi văn hóa và không có ý thức dân tộc. Việc đập phá, xóa sổ mọi di chỉ văn hóa, tôn giáo sẽ mãi mãi là một phần hoạt động trong quá trình tồn tại của kẻ độc tài. Nhân dân yêu công lý sẽ không chấp nhận điều đó, nhưng không chấp nhận không có nghĩa là nhà nước chịu bó tay. Vấn đề là không chấp nhận bằng cách nào, bằng hành động nào mới quan trọng. Rất tiếc là hầu như các hoạt động tâm linh, niềm tin của người Việt vẫn còn ở dạng thô sơ, đơn lẻ, nếu không muốn nói là nó quá thô sơ và đơn lẻ bởi thiếu sự cộng hưởng và nương tựa.

Thử hỏi, nếu các giáo xứ biết nương tựa nhau để che chở nhau, các tôn giáo biết nương tựa nhau để che chở nhau thì nhà cầm quyền có dám làm những gì lâu nay họ đã.

Theo Blog RFA


Cùng với thông báo chung và 15 văn kiện vừa ký kết ở Bắc Kinh, ông Nguyễn Phú Trọng đã hoàn thành những bước đi dứt khoát, đẩy Việt Nam gắn chặt vào quốc gia phương Bắc, một đất nước vốn có truyền thống lâu đời là thù địch với VN vì những dã tâm bành trướng không bao giờ ngưng nghỉ của họ.

Những bước đi nầy là sự tiếp nối những gì ông Nguyễn Văn Linh và ê kíp bảo thủ của ông đã mở ra khi bí mật bay sang Trung cộng cam kết quy thuận trở lại trong hội nghị Thành Đô đầy tai tiếng vào đầu thập niên 90.

Kể từ đó, Hà Nội từng bước nhích dần về phương Bắc tương thích với những đời tổng bí thư tiếp sau Nguyễn Văn Linh phải là những người trong ê kíp bảo thủ, được Bắc Kinh ủng hộ, đồng thời với sự loại bỏ dần những người tiến bộ có xu hướng hòa nhập với phương Tây trong bộ máy lãnh đạo của đảng CSVN, dù cho xu hướng đó đã đưa VN thoát khỏi tình cảnh khốn cùng do CNXH mang lại.

Tuy vậy, những tổng bí thư tiếp theo sau Nguyễn Văn Linh vẫn còn đôi chút e dè giấu diếm trong những bước đi nhích về phía Bắc. Nhưng đến đời ông Nguyễn Phú Trọng, nhất là sau đại hội 12, quyền lực được thu về một mối, đã làm ông đủ tự tin cất những bước đi mạnh mẻ và công khai đẩy VN gắn chặt số phận của mình vào Trung Hoa cộng sản. Trong ý nghĩa nầy, đại hội đảng CSVN lần thứ 12 đã thành công tốt đẹp như đảng tự đánh giá.

Dường như lịch sử đang lặp lại. Sau khi thống nhất đất nước vào đầu thế kỷ 19, bỏ qua nhưng lời khuyên tiến bộ với xu hướng cởi mở ra thế giới, Triều đình phong kiến nhà Nguyễn đã tự nguyện “bế quan tỏa cảng” gắn chặt số phận vào triều đình phong kiến Mãn Thanh, đẩy đất nước vào đêm dài lạc hậu để cuối cùng đi đến chỗ mất nước. Vẫn còn may là đã không mất nước vào tay Mãn Thanh như số phận các quốc gia Tây Tạng, Tân Cương. 

Ngày nay, qua những gì ông Trọng đã và đang làm, số phận Việt Nam lại gắn chặt vào số phận Trung Hoa hơn bao giờ hết. Hệ tư tưởng gắn chặt với hệ tư tưởng, chế độ cộng sản gắn chặt với chế độ cộng sản, đảng gắn chặt với đảng, nhà nước gắn chặt với nhà nước, đường lối gắn chặt với đường lối…

Cái gọi là hợp tác toàn diện với Trung cộng từ đảng, đến quốc phòng, an ninh, ngoại giao, kinh tế, du lịch, tuyên truyền, truyền hình, phát thanh, xuất bản, làm phim… thực chất là cam kết lệ thuộc.

Hợp tác đào tạo cán bộ đảng cao cấp là gì nếu không nói thẳng ra là các tầng lớp lãnh đạo của VN phải được đào tạo và chọn lọc từ Trung cộng. Ngược lại, nếu nói có qua có lại là đưa cán bộ lãnh đạo của Bắc Kinh qua học tập và đào tạo tại VN thì đó là chuyện hoang tưởng hết sức mỉa mai. Ai cũng thấy rõ, một khi đã ký cam kết “sản xuất ra nhà máy cái” nầy thì Trung cộng chẳng cần phải ký các cam kết gọi là hợp tác khác như an ninh, quốc phòng, ngoại giao, kinh tế…mà vẫn nắm chặt các hoạt động đó của VN.

Hợp tác đầu tư là gì nếu không nói là trải thảm đỏ mời gọi doanh nghiệp Trung cộng trong mọi lãnh vực tràn vào VN, là mở rộng cửa cho hàng hóa trong đó có hàng kém chất lượng và độc hại, là đón nhận thiết bị và công nghệ lạc hậu đến lúc phải phế thải của Trung cộng ào ạt vào VN. Xi măng lò đứng, nhà máy đường phế thải, thiết bị điện lạc hậu, các nhà máy ngàn tỉ đắp chiếu vì công nghệ Trung cộng, rồi bô xít Tây Nguyên, đường sắt trên cao Hà Nội (đội vốn lên 300%), formosa Hà Tĩnh…đã gây ra biết bao nhiêu tác hại không thể che giấu từ cái gọi là hợp tác đầu tư bình đẳng của hai phía.

Với đất nước tiên tiến và hùng mạnh nhất thế giới mà Hà Nội đang xa lánh dần vì phải gắn chặt vào Bắc Kinh là Hoa Kỳ, VN xuất siêu đến 29 tỷ đô la trong năm 2016, nhưng cay đắng thay, số tiền đó vừa đủ để bù nhập siêu với thị trường Trung cộng, là đất nước mà ông Trọng đang lao vào “hợp tác” toàn diện bằng mọi giá.

Gọng kìm của Trung cộng đang thít chặt vào VN từ nhiều hướng. Từ biển Đông, từ Lào và Kampuchia, từ biên giới phía Bắc, từ trên cao xuống và từ ngay trong nước.

Lịch sử cay đắng của dân tộc VN đang lặp lại ở mức độ cao sâu và nghiệt ngã hơn.

Việt Nam ở đầu thế kỷ 19, vẫn còn may là chưa kịp bị nuốt chững thì phong kiến Mãn Thanh đã bước vào lụn bại. 

Việt Nam ngày hôm nay chỉ còn chút hy vọng mong manh là cộng sản Trung Hoa cũng tự sụp đổ vì sự phát triển méo mó của chính nó trước khi kịp nuốt chững VN một lần nữa.

Theo Fb.Huỳnh Ngọc Chênh


Thứ trưởng Bộ Tài Chính, ông Đỗ Hoàng Anh Tuấn cho biết: “Thuế bảo vệ môi trường đối với xăng dầu hiện ở mức 3.000 đồng/lít, nếu nâng lên hết khung hoặc vượt khung, thì giá trị thu được sẽ gấp khoảng 10 – 20 lần so với số trực tiếp thu từ sử dụng đất phi nông nghiệp hiện nay”, ….đối tượng thu và phương thức thu cũng “được lòng dân hơn”!

Được lòng dân hơn? Được lòng dân mà báo Lao Động, đề cập trong bài “1 lít xăng gánh tới 8.000 đồng thuế môi trường: Tăng rồi tiền để làm gì?” đã phải đặt dấu hỏi to tướng rằng: Cần phải rành mạch câu chuyện tăng thuế môi trường cho mặt hàng xăng thì để làm gì?

Báo này cũng cho biết, số thu từ thuế bảo vệ môi trường liên tục tăng ổn định qua các năm như sau:

– Năm 2012 thu thuế môi trường là 11.160 tỉ đồng;
– Năm 2013 là 11.512 tỉ đồng; 
– Năm 2014 là 11.970 tỉ đồng; 
– Năm 2015 là 27.020 tỉ đồng; 
– Năm 2016 đạt 42.393 tỉ đồng.

Nhưng tổng chi sự nghiệp môi trường lại chỉ như sau: 

– Năm 2012 chi lên 9.000 tỉ;
– Năm 2013: chi 9.000 tỉ;
– Năm 2014, gần 10 ngàn tỉ đồng;
– Năm 2015 là hơn 11.400 tỉ đồng;
– Năm 2016 khoảng 12.290 tỉ đồng.

Đ.M (Đỗ Mười)! Số tiền chênh lệch dư đã đi đâu?

– Năm 2012: 2.160 tỉ đồng (11.160 tỉ – 9.000 tỉ).
– Năm 2013: 2.512 tỉ đồng (11.512 tỉ – 9.000 tỉ). 
– Năm 2014: khoảng 1.970 tỉ (11.970 tỉ – 10.000 tỉ).
– Năm 2015: khoảng 16.000 nghìn tỉ (27.020 tỉ – 11.000 tỉ). 
– Năm 2016: 30.103 tỉ (42.393 tỉ – 12.290 tỉ)

Chỉ nhìn vào 2 năm gần nhất là 2015 & 2016 đã thấy con số kết dư thuế môi trường trên giá xăng đã là hơn 46.000 nghìn tỉ đồng, tức hơn 2 tỷ đô la Mỹ! Nếu tính đúng tính đủ ngược cho tới năm 2012 thì con số dư còn đội thêm lên vài trăm triệu USD nữa!

Tiên sư. Bộ tài chính và cá nhân ông thứ trưởng Đỗ Hoàng Anh Tuấn hãy trả lời cho dân biết: cái con số hơn 2 tỷ đô la Mỹ “được lòng dân” kia đã đi về đâu? Các ông đã làm gì với số tiền kết dư hơn 2 tỷ USD này, trong khi môi trường mấy năm qua không những không trong lành hơn mà ngày lại càng độc hại hơn?

Nếu sắp tới các ông ép buộc được dân Việt phải chịu thuế môi trường lên 8.000 đồng/lít xăng thì thử hỏi con số thuế thu được sẽ khủng khiếp cỡ nào, và các ông sẽ “chi tiêu” vào việc gì con số to vật vã ấy?

Để mường tượng ra con số vật vã kia, hãy nháp sơ sơ thế này: 

– Một năm Việt Nam tiêu thụ khoảng 16 triệu tấn xăng dầu (lấy con số này cho khiêm tốn chứ nếu theo thông tin bài báo này thì lên tới 17 triệu tấn cơ: “Nhu cầu xăng dầu của Việt Nam hiện khoảng 17 triệu tấn
– 16 triệu tấn ấy tương đương khoảng 119.200.000 thùng xăng dầu.
– 119.200.000 thùng xăng dầu ấy tương đương khoảng 18.952.800.000 lít xăng dầu.

– Nếu thuế môi trường là 8.000đ/ lít thì số tiền thuế nhắm thu được là: 18.952.800.000 (lít) x 8.000 (đồng/lít) = 151.622.400.000.000 (đồng).
[Đánh vần bằng chữ: Một trăm năm mươi mốt nghìn tỉ sáu trăm hai mươi hai tỉ bốn trăm triệu đồng; bạn đọc xong con số này có bị lẹo lưỡi, trẹo bản họng không?]

Biết con số tiền Việt to vật vã kia tương đương bao nhiêu đô la Mỹ không? Theo tỷ giá USD/VND (chuyển khoản) hôm nay của Ngân hàng Vietcombank là 22.530 thì nếu mức thuế môi trường 8.000 đồng/lít đánh trên giá xăng đi vào thực tế, một năm chính quyền Việt Nam sẽ thu về khoảng hơn 6,8 tỷ USD. Vâng, hơn 6,8 tỷ đô la Mỹ đấy! Chiếm hơn 1/3 số vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) mà chính quyền Việt Nam hy vọng các nhà đầu tư nước ngoài sẽ giải ngân năm 2017 đấy! (xem: Vốn FDI vào Việt Nam vẫn trong xu hướng tăng).

Mẹ bố, nếu người ta thành công trong việc đè thằng dân ra mà thu 8.000 (đồng/lít xăng, dầu) thì con số ‘khủng’ hơn 6,8 tỷ USD/năm kia sẽ đi về đâu, môi trường sống báo động hôm nay liệu có tốt lên hay tiếp tục tệ đi, rồi bao nhiêu phần trăm của con số hơn 6,8 tỷ đô la Mỹ “được lòng dân” này sẽ vào túi những ai nhỉ?

Theo Fb.Tèo Ngu Khìn


Một trong những phát triển nhiều nổi bật trong năm 2016 và các nền chính trị cực kỳ khác thường là sự xuất hiện của một thế giới với “tin tức giật gân, thất thiệt“, trong đó tất cả các nguồn tin có thẩm quyền trên mạng hầu như đã bị đặt thành vấn đề và thách thức bởi các sự kiện trái ngược về phẩm chất mơ hồ và xuất xứ.

Sự xuất hiện của Internet và World Wide Web trong những năm của thập niên 1990 đã được chào đón như một thời khắc của giải phóng và mang lợi ích cho nền dân chủ toàn thế giới. Thông tin tạo ra một hình thức của quyền lực, và tới một phạm vi mà thông tin đã trở nên rẻ hơn và tiếp cận được nhiều hơn, các công luận dân chủ sẽ có thể tham gia trong các lĩnh vực mà cho đến nay họ đã bị loại trừ.

Trong những năm đầu tiên của thập niên 2000, sự phát triển của các phương tiện truyền thông xã hội dường như đã thúc đẩy khuynh hướng này, nó cho phép việc huy động quần chúng châm dầu cho “các cuộc cách mạng màu sắc” dân chủ khác nhau quanh thế giới, từ Ukraina đến Miến Điện (Myanmar) đến Ai Cập. Trong một thế giới của truyền thông đồng đẳng, những người gác cổng cũ của thông tin, mà phần lớn dường như là các quốc gia độc tài áp bức, hiện nay có thể bị phớt lờ.

Trong khi có một số sự thật cho việc tường thuật tích cực này, có một số khác đen tối hơn cũng đang hình thành. Những sức mạnh độc tài cũ đã đáp ứng theo cách biện chứng, như ở Trung Quốc, họ học tập để kiểm soát internet với hàng chục ngàn nhân viên kiểm duyệt, hoặc như ở Nga, bằng cách họ tuyển đoàn quân quậy phá và dùng người máy tung các tin xấu tràn ngập qua phương tiện truyền thông xã hội. 

Tất cả những khuynh hướng tập hợp nhau trong một cách hữu hình quy mô trong năm 2016, trong những cách làm nối kết các vấn đề ngoại vụ và nội chính. Các tay gian giảo đầu não của các phương tiện truyền thông xã hội, hóa ra là Nga. Chính quyền của họ đã đưa ra các loại tin thất thiệt trắng trợn thành những “sự kiện” như những người theo chủ nghĩa dân tộc ở Ukraina đối xử khắc nghiệt với trẻ em, hoặc là quân đội của chính phủ Ukraine bắn hạ máy bay Flight 17 của Malaysia Airlines vào năm 2014. Những nguồn tin tương tự như vậy đã đóng góp vào các cuộc tranh luận về tình hình độc lập của Scotland, Brexit, và cuộc trưng cầu dân ý tại Hà Lan về Hiệp định Kết hợp của khối Liên Âu với Ukraine, khuyếch đại bất kỳ sự kiện mơ hồ nào mà nó sẽ làm suy yếu lực lượng ủng hộ cho khối Liên Âu. 

Các cường quốc độc tài sử dụng tin tức xấu như một vũ khí đã là đủ xấu, nhưng việc thực hành đã bắt rễ mạnh nhất là lúc trong chiến dịch tranh cử tổng thống Mỹ. Tất cả các chính trị gia nói dối, hoặc nói một cách độ lượng hơn, họ vặn vẹo sự thật vì lợi ích riêng; nhưng Donald Trump đã thực hành nó lên đến một tầm cao mới chưa từng có. Điều này bắt đầu cách đây vài năm với việc đề cao của ông ta về “nơi sinh quán là chính,” ông ta cáo buộc Tổng thống Barack Obama là người đã không sinh ra ở nước Mỹ; Trump tiếp tục tuyên truyền các cáo buộc, ngay cả sau khi Obama trưng ra giấy khai sinh cho thấy rằng ông sinh ra ở nước Mỹ. 

Trong các cuộc tranh luận tổng thống Mỹ gần đây, Trump khẳng định rằng ông chưa bao giờ ủng hộ chiến tranh Iraq và không bao giờ gọi biến đổi khí hậu là trò bịp. Sau cuộc bầu cử, ông xác quyết rằng ông đã thắng ngay cả những phiếu phổ thông (mà ông đã thua hơn hai triệu phiếu), bởi vì bỏ phiếu gian lận. Đây không chỉ đơn giản là chuyện đánh bóng cho các sự kiện, nhưng các sự dối trá hiển nhiên mà sự sai trái có thể dễ dàng được chứng minh. Việc ông khẳng định các dối trá này đã là đủ xấu; nhưng tồi tệ hơn là dường như là ông không chịu hình phạt từ các cử tri đảng Cộng Hòa vì sự xuyên tạc quá mức và được lặp đi lặp lại. 

Theo như quyền tự do thông tin cổ vũ, liều thuốc điều trị cổ truyền cho tin tức xấu chỉ đơn giản là trưng dẫn những tin tức tốt, mà nó sẽ thu hút tột đỉnh trong thị trường của tư tưởng. Thật không may, giải pháp này không hữu hiệu trong một thế giới truyền thông xã hội của các giới quậy phá và ngưới máy. Có nhiều ước tính cho rằng có từ một phần ba đến một phần tư người sử dụng Twitter rơi vào loại này. Internet được cho là giải phóng cho chúng ta thoát khỏi những người gác cổng; và thực vậy, hiện nay, thông tin đến với chúng ta từ tất cả các nguồn có thể có, tất cả với mức độ khả tín như nhau. Không có lý do gì để nghĩ rằng tin tức tốt sẽ thắng tin tức xấu. 

Điều này làm nổi bật một vấn đề nghiêm trọng hơn là sự dối trá của cá nhân và ảnh hưởng của họ về kết quả bầu cử. Tại sao chúng ta tin vào thẩm quyền, mức độ khả tín của bất kỳ sự kiện nào, đứng trước vấn đề là có rất ít người trong chúng ta đang có khả năng để xác minh hầu hết các sự kiện này? Lý do là có nhiều định chế trung dung được giao nhiệm vụ tạo ra thông tin trung thực mà chúng ta tin tưởng. Người Mỹ có được các thống kê tội phạm từ Bộ Tư pháp Mỹ, và dữ liệu về tình trạng thất nghiệp từ Cơ quan Thống kê Lao động. 

Thực vậy, các cơ sở truyền thông dòng chính như New York Times đã thiên vị khi chống Trump, nhưng họ có các hệ thống tại chỗ để ngăn chặn các sai lầm thực tế nghiêm trọng khi nó xuất hiện trong báo của họ. Tôi ngờ vực một cách nghiêm túc rằng các cơ quan thông tấn Matt Drudge hoặc Breitbart có các đạo quân kiểm tra sự kiện, xác minh tính chính xác của các tài liệu đăng trên trang web của họ.

Ngược lại, trong thế giới của Trump, mọi thứ là chính trị hoá. Trong diễn tiến của chiến dịch tranh cử, ông cho rằng Janet Yellen thuộc Cơ quan Dự trữ Liên Bang đã làm việc cho chiến dịch của Hillary Clinton, cuộc bầu cử sẽ gian lận, các nguồn tin chính thức đã cố tình tường thuật không đầy đủ về tội phạm, và FBI từ chối truy tố Clinton phản ánh chuyện tham nhũng của Giám đốc FBI James Comey. Trump cũng không chấp nhận thẩm quyền của các cơ quan tình báo cáo buộc Nga thâm nhập hệ thống máy tính của trụ sở Uỷ ban Quốc gia Đảng Dân chủ. Và tất nhiên, Trump và người ủng hộ ông đã gièm pha cuồng nhiệt tất cả các báo cáo của các “truyền thông dòng chính” là thiên vị trong vô vọng.

Tình trạng bất khả đồng thuận về các sự kiện cơ bản nhất là sản phẩm trực tiếp của một cuộc tấn công toàn diện trên các định chế dân chủ – ở Mỹ, ở Anh và trên toàn thế giới. Và đây là nơi mà các nền dân chủ đang gặp phải các rắc rối. Trên thực tế, tại Mỹ, các định chế đang suy sụp, đó là nơi mà các nhóm lợi ích đầy quyền thế có thể tự bảo vệ thông qua một hệ thống tài trợ cho chiến dịch tranh cử một cách không giới hạn. Địa điểm chính của sự suy sụp này là Quốc Hội, và phần lớn các hành vi xấu này là hợp pháp và phổ biến. Vì vậy, giới bình dân có quyền nổi giận. 

Tuy nhiên, chiến dịch tranh cử của Mỹ đã thay đổi nền tảng với một niềm tin chung rằng tất cả mọi thứ là gian lận hay chính trị hoá và hối lộ trắng trợn là tràn lan. Nếu các cơ quan thẩm quyền về bầu cử xác nhận rằng ứng cử viên được yêu chuộng không phải là người chiến thắng, hoặc là nếu các ứng cử viên khác dường như thành công hơn trong cuộc tranh luận, nó phải là kết quả của một âm mưu xây dựng bởi các phe khác để làm nhũng lạm kết quả. Khi tin là người ta có thể mua chuộc được tất cả các định chế, nó sẽ dẫn đến một ngõ cụt làm mất niềm tin chung. Nền dân chủ của Mỹ, tất cả các nền dân chủ, sẽ không sống sót việc thiếu niềm tin vào khả năng của các định chế trung dung; thay vào đó, đấu tranh chính trị qua đảng phái sẽ thâm nhập trong mọi khía cạnh của cuộc sống.

Tác giả: Francis Fukuyama -

Dịch giả: Đỗ Kim Thêm

* Francis Fukuyama là Chuyên gia cao cấo tại Đại học Stanford và là Giám đốc Trung tâm Dân chủ, Phát triển, và Pháp quyền tại Viện Nghiên cứu Quốc tế Freeman Spogli. Tác phẩm mới nhất của ông là Political Order and Political Decay.

Theo Ba Sàm


Nguyễn Xuân Thọ
Köln, Đức Quốc
16-01-2017
LGT: Mai Khôi cách đây một năm còn là một ca sỹ chuyên làm chuyện giật gân, scandal ở Việt Nam. Chỉ từ sau khi biết được phong trào tự ứng cử do TS Nguyễn Quang A phát động, Ca Sĩ Mai Khôi tự ra ứng cử. Cho đến lúc đó cô không hề có chút ý thức chính trị nào, chỉ lo kiếm tiền. Thậm chí còn có lần tham gia hát mừng ngày 30.4 v.v. Việc ứng cứ là do ý thích tự do vậy thôi. Nhưng sau khi cô làm video mời Obama gặp cô và các đại diện XHDS khi sang VN thì cô bắt đầu bị sức ép từ phía chính quyền.
Trong lời mời thu hình kéo dài khoảng 1’8”, Ca Sĩ Mai Khôi đã kêu gọi Hoa Kỳ giúp Việt Nam phát triễn xã hội dân sự, quyền tự do pháp biểu, minh bạch và trách nhiệm của chính quyền, sửa đổi hệ thống luật pháp và chế độ pháp trị.
Trong cuộc gặp gỡ hôm 22-05-2016 cô đã phát biểu với Tổng Thống OBama về vấn đề tự do sáng tác, tự do tư tưởng và nhân quyền ở Việt Nam. Vụ đó cũng đã gây tranh cãi vì có người cho là Mai Khôi nói dối, cô không hề nói về các vấn đề đó. Sau này chính người phiên dich có viết trên blog khẳng định Mai Khôi không nói dối.
Sau cuộc gặp Tổng Thống OBama thì Ca Sĩ Mai Khôi bị tất cả các bầu show ở Việt Nam cắt hơp đồng biểu diển. Sự ngu ngốc đó đã tạo bước chuyển lớn trong nhận thức của cô. Họ đã đẩy Mai Khôi vào con đường chính trị. Nhưng trong vòng 5-7 tháng qua nhiều việc cô ta chưa tỏ hết. Kể cả chuyện cờ đỏ cờ vàng.
oo0oo
Xưa nay tôi không hề tốn giấy mực về các hiện tượng Obama hay Trump, mặc dầu rất ngưỡng mộ nhân cách và trí tuệ của Barak Obama hoặc rất bị sốc về chiến thắng của Donald Trump.
Tôi đã viết về những người Đức bình dị như Ruppert Neudeck, Harald Jäger, những ví dụ cho số phận, cho lương tri nước Đức, quê hương lựa chọn của tôi. Càng tự hào về xứ sở này bao nhiêu, tôi càng lo lắng cho số phận quê hương chôn rau cắt rốn bấy nhiêu và chỉ mong người Việt hãy tự nắm lấy vận mệnh của mình, đừng đặt hy vọng vào các cường quốc tây phương, vào Obama hay Trump.
Nhiều người Việt đã đấu tranh cho một Việt Nam công bằng và dân chủ mà không hề ảo tưởng đến sự giúp đỡ của ngoại bang, như Cấn Thị Thêu, Hồ Thị Bích Khuơng, Đoàn Văn Vươn … những người không còn gì để mất.
Sự ra đi của kinh tế XHCN đã góp phần hình thành một tầng lớp trung lưu được sở hữu quá nhiều thứ để mất: địa vị, danh vọng, tiền tài, cuộc sống ấm no và hạnh phúc gia đình. Một số nhỏ trong đó dám chấp nhận hy sinh các lợi ích trên, chỉ để bảo vệ những giá trị mà họ ôm ấp: Tự do, Công bằng và Bác ái. Những người trẻ hơn tôi cả một thế hệ còn chấp nhận thêm một hy sinh: Sự nghiệp. Ca sỹ Do Nguyen Mai Khoi là một người trong số đó.
Tôi được may mắn làm quen với Mai Khôi sau khi trên mạng có một số dư luận xấu về cô (1). Mai Khôi tin ở tôi nên đã tiết lộ việc cô sang Đức biểu diễn. Tin vào sự trong sáng của Mai Khôi, tôi đã làm hết sức mình, cùng các bạn trẻ quanh tôi giúp Mai Khôi đưa những ca khúc trong Album ”Trói vào Tự do“ đến với cộng đồng ở Köln và Praha (2), bất chấp mọi lời can ngăn, dị nghị. 
Một số báo phương Tây đã viết về Mai Khôi với tiêu đề: “Lady Gaga Việt Nam lên tiếng thách thức“ hoặc “Lady Gaga Việt Nam quan tâm đến chính trị“ (3) . Trước khi đề cập đến những thông điệp chính trị của Mai Khôi, các bài báo này thường so sánh phong cách biểu diễn đầy khiêu khích của cô ca sỹ trẻ Việt Nam với siêu sao âm nhạc Mỹ. 
Mai khôi cho rằng: Người ta so sánh vậy có thể vì trước đây Mai Khôi có phong cách biểu diễn hơi khác thường, từ cách ăn mặc, từ màu tóc đến cách thể hiện khá táo bạo, làm như vậy để giúp cho khán giả quen dần với việc xóa bỏ các định kiến. Chúng ta sống trong một xã hội quá nhiều định kiến, giải phóng thanh niên khỏi các định kiến cũng là giải phóng tư tưởng. Chính vì vậy mà Khôi đã sáng tác nhạc dance, sử dụng nhạc dance để truyền tải các thông điệp xã hội. Ví dụ như trong bài " Selfie orgasm" Khôi đã mô tả hành vi tự sướng và thái độ tiếp nhận, chia sẻ thông tin không chín chắn, thiếu suy nghĩ đang ngự trị trong thanh niên Việt, làm tê liệt ý chí vươn lên của họ. Chính người Việt mình đã phát minh ra khái niệm "Selfie Orgasm (tự sướng)“ để đặt tên cho căn bệnh xã hội của mình. Giới trẻ là những người giữ trọng trách làm cho đất nước thay đổi và làm cho đất nước phát triển, nếu cứ suốt ngày "tự sướng" thì thời gian đâu để suy nghĩ cho đất nước.
Tôi thì coi sự so sánh Mai Khôi với Lady Gaga là rất khiên cưỡng. Khác biệt cơ bản: Lady Gaga của nước Mỹ có thể tự do làm mọi việc mà không sợ bị ảnh hưởng đến cuộc sống, điều mà Mai Khôi ở Việt Nam không thể có.
Hợp với suy nghĩ của tôi, ngày 24.10.16, báo tiếng Đức Asienzeitung đã đem những hoạt động xã hội của Mai Khôi để so sánh ngược lại rằng: giờ đây, ngay cả Lady Gaga của nước Mỹ cũng đã bắt đầu quan tâm đến chính trị, khi cô lên tiếng về nạn bạo hành của cảnh sát chống người da mầu (4). 
Trong ba ngày Mai Khôi là khách của gia đình tôi ở Köln, vợ chồng tôi, ngoài việc được chứng kiến tài năng âm nhạc của một nghệ sỹ trẻ đầy nhiệt huyết, còn khám phá được một trái tim lớn bên trong một phụ nữ nhỏ bé, kiều diễm. Mai Khôi đã làm chúng tôi thật sự cảm động, khi cô tìm mọi cách quan tâm đến một cậu fan trẻ tuổi có số phận rất đáng thương mà khuôn khổ bài viết này không thể kể chi tiết.
Vì ca sỹ Jazzy Dạ Lam ở Munich bận, không tham gia cùng Mai Khôi trong buổi biểu diễn ở Köln, tôi phải mời cặp vợ chồng Phương Hoa, Lê Hùng, hai nghệ sỹ nhạc dân tộc Việt Nam ở Berlin cùng tham gia để “chia lửa“ cho Mai Khôi trong suốt gần 3 giờ trên sân khấu. Hai bạn Hoa, Hùng đã vui vẻ nhận lời, không lấy tiền thù lao. Vợ chồng Hoa, Hùng đã chở toàn bộ nhạc cụ, thiết bị âm thanh đến Köln giúp đỡ. Không ngờ sự tham gia của hai bạn Hoa, Hùng đã tạo nên một sự kết hợp rất thành công giữa nhạc pop hiện đại và nhạc dân gian cổ truyền Việt Nam, làm nức lòng tất cả khán giả Đức-Việt có mặt hôm đó.
Thật xúc động được nghe các ca khúc do chính Mai Khôi sáng tác: “Những chuyến xe Bus“, “Tiếng lòng tôi“, “Trói vào tự do“…. Chúng không chỉ đem đến cho người nghe cảm xúc âm nhạc sâu lắng, mà còn đánh thức lương tri con người. Mai Khôi được thừa hưởng của cha, của gia đình cái “gen“ âm nhạc là điều tôi biết, nhưng cái gì đã nuôi dưỡng nên ý thức xã hội và lòng nhân ái của một người nghệ sỹ? Không phải nhạc sỹ nào khi nhìn thấy những người vô gia cư nằm ngủ bên ngoài các tòa nhà trống đều có thể hét lên câu hỏi: Vì sao lại có sự bất công đó? Không phải người Việt nào khi nhìn thấy những chiếc xe buýt bắt người biểu tình cũng cất lên tiếng thét xé lòng như Mai Khôi. 
(Trong lúc hát bài “Những chuyến xe bus“, không hiểu có phải vì cảm xúc mạnh trước hình ảnh đàn áp người biểu tình và máu chảy trên mặt đường mà Mai Khôi đã đánh đứt dây đàn. Khán giả xúc động, vỗ tay cổ vũ cô hát tiếp).
Mai Khôi cho biết, cô thừa hưởng năng khiếu âm nhạc ở cha. Ông đã dạy cô chơi nhạc từ bé và đem cô theo ông đi biểu diễn nhạc đám cưới từ lúc cô 12 tuổi. Các cảm xúc trong cuộc sống thì được hình thành từ một gia đình giàu lòng nhân ái, trong đó người mẹ góp phần không nhỏ. Mẹ Khôi dạy văn nên thường truyền lại cho các con những suy nghĩ và cách hành xử rất nhân văn, những mẩu chuyện về tình thương. Do đó Khôi thường có những cảm xúc rất mạnh về xã hội, về thân phận con người. Từ nhỏ, bé Khôi đã hay khóc khi nhìn thấy những người nghèo khổ ngoài đường, hay bảo vệ các bạn yếu thế (những bạn hay bị bắt nạt) trong trường, lớp của mình. 
Lớn lên, Khôi cũng hiểu được những diễn biến chính trị đã làm ảnh hưởng đến xã hội Việt Nam như thế nào thông qua lời kể, lời dạy của ông bà và cha mẹ cô, những người đã trải qua các cuộc chiến. Rồi Khôi run rủi yêu Ben, một thanh niên Úc làm việc trong một dự án quốc tế về chống bạo lực học đường tại Việt Nam. Ben hay trao đổi với cô về trách nhiệm xã hội của những người trí thức, của người nghệ sỹ trước bạo lực, truớc đói nghèo, trước bất công. Tất cả các yếu tố đó đã thổi ngọn lửa vào tâm hồn, tạo cho Mai Khôi tầm nhìn trong cuộc sống và trong ca nhạc.
Thưởng thức các sáng tác song ngữ Anh-Việt qua giọng hát mạnh mẽ của Khôi, bằng một thứ tiếng Anh rất rõ lời, tôi thực sự ngạc nhiên về khả năng tư duy và phong cách thể hiện phá bỏ không gian của một cô gái 33 tuổi, sinh ra, lớn lên và được đào tạo trong một xã hội đầy khuôn phép như Việt Nam. Với câu niệm chú “Om Mani Padme Hum“ của kinh phật Tây Tạng, Khôi muốn gửi niềm tin vào tôn giáo hàng đầu Á Châu, đang thịnh hành trong dân tộc, song cũng bày tỏ niềm thất vọng rằng niềm tin đó đã không giải phóng được cô ra khỏi những thực tế đắng cay trên quê hương. Một bài thơ mộc mạc chứa đựng tính triết lý.
Ngược lại, với bài hát vui “You’ve Been A Bad Bad Boy” mà cô định hát tặng Tổng thống Obama trong buổi gặp mặt hôm 24.5 tại Hà Nội, Mai Khôi đã tận dụng khả năng châm biếm của nghệ thuật để qua lời độc thoại rất đời thường với vị tổng thống đáng kính nọ, gửi một thông điệp tới giới chính khách: Đừng quá say trong những trò chơi chính trị mà làm mất đi lòng tin của người dân! Đáng tiếc là trong buổi gặp đầy sóng gió đó (5), Mai Khôi không có cơ hội để hát tặng Obama. Nhưng nếu có, chắc chắn người đàn ông thông minh và hào hiệp kia sẽ rất hạnh phúc đón nhận sự phê phán ngọt ngào của Khôi.
Ca khúc “Adam Was No Sinner” khẳng định: Adam không có tội ! Quyền được tò mò, quyền được ăn trái cây là quyền con người ! Một thông điệp của cuộc sống, không thể rõ ràng hơn.
Tôi chợt tự hỏi: Một người có những tư chất như Mai Khôi thừa thông minh để nhìn ra con đường thênh thang truớc mắt, nếu cô biết tận dụng thế mạnh về chất giọng, về nhạc cảm, về kiến thức phối âm, về tư duy sáng tác độc đáo, và quan trọng hơn nữa là về ngoại hình, về phong cách biểu diễn để chinh phục công chúng qua các sáng tác giải trí. Vậy cái gì đã tạo ra buớc ngoặt, khiến Mai Khôi quan tâm đến các đề tài tiến bộ xã hội, dân chủ, nhân quyền và bất chấp mọi nguy hiểm, tìm mọi cách đưa chúng vào âm nhạc?
Ngày hôm sau, trong một quán cà phê dưới chân tượng đài Beethoven ở thành phố Bonn, Mai khôi tâm sự với tôi:
- Ngay từ khi bắt đầu biết sáng tác nhạc, Mai Khôi đã quan tâm đến công bằng xã hội. Nhưng có lẽ chỉ từ khi nghe anh Nguyễn Quang A tuyên bố đứng ra ứng cử quốc hội thì cô mới bắt đầu thực sự đi tìm các câu trả lời về sự bế quan tỏa cảng trong sáng tác nghệ thuật, về sự kiểm duyệt vô nguyên tắc. Rồi Khôi nhận ra rằng việc người nghệ sỹ không có quyền tự do sáng tác cũng chính là việc người dân không có quyền được nói lên tiếng nói của mình. Vậy nên cô quyết định đứng ra ứng cử đại biểu quốc hội. Với việc làm đó, cô mong muốn thức tỉnh giới trẻ hãy quan tâm hơn đến chính trị, hơn là mong mình được vào quốc hội. 
Đối với Khôi, việc trở thành một ca sĩ giải trí với hàng trăm ngàn người hâm mộ chưa bao giờ là ước mơ của cô. Khôi luôn luôn muốn được sáng tạo ra gì đó mới mẻ. Khi thấy ca sĩ giải trí đã nhan nhản khắp nơi, trong khi con người đang lạc trong mê hồn trận tiêu khiển, cô không muốn trở thành một thứ giải trí nữa. Khôi không thể nào chịu nổi, không thể nào ngồi im, không thể nào mua vui, khi thấy người dân bị ức hiếp, bạn bè anh em bị bỏ tù vô tội, bị đánh, bị cướp quyền đi lại … Vậy hãy biểu đạt những điều Khôi nghĩ, những điều Khôi thấy, những điều Khôi muốn, chính là bằng âm nhạc, sức mạnh duy nhất mà Khôi có.
- Gia đình Mai Khôi phản ứng ra sao trước sự lựa chọn đó? tôi hỏi.
- Ba mẹ Khôi luôn vun xới cho sự nghiệp của Khôi và tất nhiên ông bà rất mừng về con đường âm nhạc của Khôi. Sau khi Khôi đứng ra tự ứng cử đại biểu Quốc hội, địa phương có cử người đến gia đình nhắn nhủ. Mẹ Khôi lo lắng lắm. Khôi nghe mẹ than thở nhưng không muốn bàn chuyện đó qua điện thoại. Khôi về tận quê giải thích cho mẹ nghe, để mẹ hiểu rằng Khôi không hề làm điều gì sai trái, Khôi đang làm đúng nghĩa vụ công dân như mẹ đã dạy dỗ Khôi. Mẹ nghe ra và trở nên vững tâm. Còn ba Khôi thì ủng hộ Khôi ngay từ đầu và ông chính là một trong những nguồn động viên Khôi. Ben, chồng Khôi cũng là người vô cùng tâm huyết với những vấn đề xã hội, đặc biệt là xã hội Việt Nam. Ben đã sống ở Việt Nam 7 năm, đưa chương trình giáo dục về chống bạo lực và bất bình đẳng giới vào các trường học cấp hai nhằm mục đích giải quyết bạo lực và định kiến giới ở tận gốc. Dĩ nhiên, Ben rất vui sướng khi có người đồng tư tưởng với mình, đó là mong muốn và làm hết sức mình cho một xã hội tốt đẹp hơn.
Trong buổi biểu diễn ở Köln, các nghệ sỹ luôn nhận được những tràng pháo tay vang dội của khán giả, dù sao chỉ là của khoảng 100 người, trong một hội trường nhỏ, bố trí đơn sơ, lắp đặt vội vàng. Tôi nghĩ một người đã nổi tiếng như Mai Khôi, với 40.000 người hâm mộ (followers) trên Facebook, đã từng đứng dưới hào quang của các sân khấu lớn, liệu có bị hụt hẫng trong hoàn cảnh khiêm tốn như hiện tại?
Mai Khôi coi đó là một sự ngộ nhận: Mai Khôi chưa bao giờ đi tìm ánh hào quang, kể cả lúc được tung hô nhiều nhất. Chính vì vậy cô rất ít khi xuất hiện ở những sân khấu lớn. Điều quan trọng của Khôi là tình cảm thực sự của khán giả, là sự gắn bó của khán giả đối với các sáng tác của mình, chứ không phải sự cuồng nhiệt vì giá trị giải trí của các show. Do vậy trước và sau khi bị gây khó dễ bởi các hoạt động xã hội của mình, những khán giả yêu mến Khôi vẫn luôn bên cô. Khôi không hề bị hụt hững. Ngược lại tình cảm của bà con tại các buổi biểu diễn ấm cúng ở Đức, ở Tiệp mấy hôm vừa qua, đã làm cho Khôi hết sức xúc động. Điều duy nhất làm cho Khôi buồn là một số bạn bè thân thiết của Khôi, không biết vì quá lo lắng cho Khôi, hay cho bản thân mà họ đã khuyên can Khôi từ bỏ con đường Khôi đã lựa chọn, có những người thậm chí đã xa lánh Khôi.

Sau buổi biểu diễn, một cô gái Việt, cùng tuổi với Mai Khôi, đã đặt câu hỏi rất đơn giản cho mọi người Việt, nhưng lại rất khó hiểu cho những người Đức tại hội truờng: Liệu những hoạt động xã hội của Mai Khôi có trở thành nguy cơ đe dọa sự nghiệp âm nhạc của một nghệ sỹ có tài hay không?
Mai Khôi: Tùy quan niệm của mọi người về hai chữ "sự nghiệp". Đối với Khôi, sự nghiệp âm nhạc không chỉ là các nốt nhạc, các lời ca, mà chính là các thông điệp chính trị chứa đựng trong đó. Do vậy nếu sáng tác âm nhạc mà không gắn bó với các vấn đề nóng bỏng của xã hội thì không thể coi đó là sự nghiệp. 
Mặt khác, Khôi thấy, mức độ phát triển sự nghiệp của một người nghệ sỹ có tài thường tỉ lệ thuận với những rủi ro, nguy khốn, những thử thách. Do vậy nếu muốn phát triển phải chấp nhận những thử thách.
Khi được hỏi liệu cô có sợ bị khó khăn khi quay về nước? Mai Khôi nói: Khôi không nghĩ như vậy. Khôi không chống lại nhà nước. Khôi chỉ muốn nhà nước nghe được dân đang nghĩ gì, đang cần gì. Khôi yêu Việt Nam và muốn Việt Nam cũng phát triển như những nơi mà Khôi đã đến. Ở tất cả những nơi nơi đó, người dân và chính phủ luôn đối thoại bình đẳng với nhau.
Với sáng tác, với giọng hát và cây đàn của mình, Mai Khôi muốn cổ vũ giới trẻ: Hãy quan tâm đến chính trị, đến quyền được nói, quyền được yêu, được ghét, quyền tự do sáng tác, quyền được ứng cử của mình và hãy đấu tranh để bảo vệ chúng. Cũng chính bằng âm nhạc, Khôi muốn nhắc nhở chính quyền phải tôn trọng các quyền thiêng liêng đó của người dân, vốn đã ghi trong hiến pháp.
Tiễn Mai Khôi tại nhà ga, nhìn cô đeo chiếc đàn guitar bước lên tàu hỏa để tiếp tục mang lời ca đến cho đồng bào, tôi nghe văng vẳng tâm sự của cô: Mỗi con người hãy gửi gắm những ước mơ đẹp của mình vào sự nghiệp. Đối với cô, đó là âm nhạc.
---------------------
(1) Sau cuộc gặp với TT Obama hôm 24.05.16, có một số ý kiến trên mạng cho rằng Mai Khôi đã không hề phát biều gì về tự do ngôn luận, tự do sáng tác, về nhân quyền trong cuộc gặp này, mặc dầu cô khẳng định là có. BBC cũng đưa tin như vậy và sau này đã lên tiếng cải chính. Blogger Anh Gấu Phạm, người phiên dịch cho phái đoàn Mỹ gần đây cũng khẳng định là Mai Khôi đã kể đúng những gì cô phát biểu trong cuộc gặp.
(2( Tôi đã liên hệ với hai nhà Việt Nam học ở Praha là Jan Komárek và Ondra Slowik. Hai bạn giúp tổ chức buổi biểu diễn của Mai Khôi tại Jam Club Praha hôm 30.10.16
(3)https://www.suedtirolnews.it/…/vietnams-lady-gaga-fordert-k…
http://www.abc.net.au/…/mai-khoi-vietnam-lady-gaga-…/7255670
(4)http://www.asienzeitung.com/…/10052-vietnams-lady-gaga-ford…
(5) Nhà Trắng dự định mời khoảng 10 người đại diện cho các tổ chức Xã hội Dân sự VN đến gặp TT Obama, nhưng nhiều người trong số đó bị chặn hoặc bị bắt cóc. Đến giờ chót số ghế trống mới được dọn đi.


Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.