FB Nhân Thế Hoàng

20-2-2017
Chứng minh thư của cô Huỳnh Thị Thanh Truyền. Ảnh: Facebook
Rạng sáng 18-2-2017 tại Lào, một tên trộm đột nhập vào quán cắt tóc do người Việt làm chủ và khi bị phát hiện thì đã đâm chết em Huỳnh Thị Thanh Truyền (23 tuổi, quê ở Thừa Thiên Huế) để tìm đường tẩu thoát.
Những người Việt Nam như em Truyền ở Lào rất nhiều. Họ đến từ các vùng quê nghèo miền trung, sang Lào mưu sinh để mong thoát đi cái nghèo cái đói, mong sẽ có một tương lai tươi sáng hơn hay có thể phụ giúp ba mẹ già ở quê. Ước mơ của em Truyền đơn giản chỉ là vậy, nhưng thật không may là khi chưa thực hiện được nó thì em đã ra đi vì những nhát dao oan nghiệt của tên trộm độc ác kia.
Điều đáng buồn là Việt Nam tuy cho em ấy dòng máu, cho em ấy quốc tịch Việt nhưng lại không cho em ấy quyền được làm một con người đúng nghĩa. Khi sự việc xảy ra, những người Việt làm ăn sinh sống tại Lào gọi điện để báo với Đại Sứ Quán thì chỉ nhận được câu trả lời dửng dưng: Việc xảy ra ở Lào thì có công an Lào giải quyết, đó không phải là việc của chúng tôi.
Tôi sống ở Lào gần 10 năm và chứng kiến rất nhiều cái chết của người Việt Nam làm ăn sinh sống nơi đây. Mọi cái chết của họ đều có một kết cục chung giống nhau, cộng động người Việt đi xin tiền quyên góp đủ để mua một chiếc quan tài và chuyến xe đưa họ về Việt Nam. Việc của giới chức Việt Nam tại Lào chỉ là cấp cho người chết cái giấy chứng tử để họ đi đường, ngoài ra không có thêm bất cứ một điều gì khác.
Ai đi lao động nước ngoài hay sinh sống ở các nước thì hiểu, giới chức Việt Nam đặt ở đó dường như chỉ để làm cảnh cho có và để làm khó chính người dân Việt Nam khi họ cần đến sự giúp đỡ từ phía cơ quan chức năng.
Những người lao động xa xứ, họ bỏ lại quê hương, bỏ lại người thân để mưu sinh ở xứ người. Họ làm lụng vất vả, đổ mồ hôi hay thậm chí là cả máu để kiếm từng đồng ngoại tệ gửi về xây dựng quê hương đất nước. Nhưng khi có việc gì xảy ra, thì họ lại bị bỏ rơi bởi chính cái nơi mà hằng ngày họ vẫn gọi với hai từ “tổ quốc” thiêng liêng kia.
Viết những dòng này ra, thực sự tôi rất đau lòng. Vì đâu mà dân tôi phải khốn khổ, phải đi làm cu-li, làm gái khắp nơi để mưu sinh. Họ có còn sự lựa chọn nào khác không khi quê hương vốn được mệnh danh là chùm khế ngọt kia giờ đã không còn là của họ nữa.
Ôi, làm người Việt Nam ở thời đại rực rỡ này quả đúng là một định mệnh nghiệt ngã!

Kông Kông

20-2-2017
Kim Jong-nam (phải) được cho là đã bị giết bởi người em trai của mình (trái), là lãnh tụ Bắc Hàn. Nguồn ảnh: internet
Sự việc ông Kim Jong-nam bị ám sát tại phi trường Kuala Lumpur ở Malaysia hôm 13/2/2017 hoàn toàn không liên hệ gì đến thảm họa môi trường tại 4 tỉnh miền Trung Việt Nam do nhà máy thép Formosa thải chất độc ra biển. Nhưng cách xử sự về biến cố của 2 chế độ cộng sản Bắc Hàn và Việt Nam rất giống nhau.
Khi vừa có tin ông Kim Jong-nam, anh cùng cha khác mẹ với Chủ tịch Bắc Hàn Kim Jong-un bị ám sát, thì dư luận đã biết ngay ai là thủ phạm. Năm 2012, ông Kim Jong-nam đã từng bị ám sát hụt, sau vụ Bắc Hàn xử tử ông Jang Song-Thaek, là chú dượng, cũng là nhân vật số 2 chỉ đứng sau đương kim Chủ tịch Bắc Hàn khi mới nhậm chức. Vì ông Thaek (như tin đồn) bí mật liên lạc với ông Kim Jong-nam nhưng bị xử tử với lý do “tham nhũng”!
Khi tin vụ ám sát nổ ra, đại sứ Bắc Hàn đã trực tiếp đến đòi nhận xác nạn nhân và không đồng ý để Malaysia mổ tử thi điều tra nguyên nhân cái chết. Đã thế còn không công nhận người chết là ông Kim Jong-nam! Rồi tuyên bố Malaysia “thông đồng với các thế lực thù địch”,“không tin kết quả điều tra của cảnh sát”, “việc trì hoãn trao thi hài vì mục đích chính trị”! Trong khi đó Malaysia chỉ cần thêm xác định DNA để hoàn tất thủ tục giấy tờ thì họ làm ngơ! Những luận điểm kỳ quái như thế chắc chắn không khác gì với chế độ cộng sản Việt Nam.
Điều dễ dàng nhất là Bắc Hàn hợp tác chặt chẽ khám nghiệm tử thi của công dân, cung cấp DNA… họ lại không làm mà cứ họp báo tuyên truyền cáo buộc “thế lực thù địch”, “vì mục đích chính trị”…!
Một đất nước không phải là cộng sản, như Indonesia, khi vừa có tin nữ nghi can bị bắt mang thông hành Indonesia thì họ đã liên lạc và xác nhận ngay đó là công dân của họ, kể cả nơi cư ngụ cũng như một số sinh hoạt về đời tư. Còn Việt Nam thì chính báo chí cũng lờ đi với nghi can mang thông hành Việt Nam, trong khi vẫn đưa tin dồn dập về vụ ám sát! Đến khi hỏi lý do thì được trả lời mơ hồ là họ không thể liên lạc trực tiếp với nghi can vì Malaysia đang còn điều tra! Mãi đến khi Reuters đưa tin họ đã phỏng vấn người anh của nghi can Đoàn Thị Hương thì sáng nay báo chí Việt Nam mới được phép đưa tin tiếp. Như vậy nếu Việt Nam làm đúng luật thì chắc chắn Indonesia sai hoàn toàn!
Còn với thảm họa môi trường do Formosa gây ra thì trong hơn 1 tuần lễ đầu nhà nước Việt Nam cho báo chí tự do đưa tin rầm rộ, cứ tưởng đó là dấu hiệu tốt, vì họ coi trọng mạng sống người dân. Nhưng về sau mới vỡ lỡ! Thật ra đó chỉ là ngón đòn tuyên truyền lừa bịp. Họ lừa bịp dư luận đã đành nhưng với mục đích là tạo áp lực để đi đêm với Formosa đòi 500 triệu USD! Vì thế sau khi thông đồng và ký kết ngầm với nhau chẳng những họ cấm báo chí đưa tin tiếp mà còn cho an ninh bũa vây khu vực để bịt miệng tiếng kêu cứu của đồng bào. Họ dồn người dân đến đường cùng nên người dân mới vượt qua nỗi sợ hãi, che chở để phóng viên Đài Loan xâm nhập thực hiện được video đưa tin ra thế giới. Đây là nỗi ô nhục của báo chí Việt Nam. Vì Formosa là của Đài Loan mà phóng viên Đài Loan đã bất chấp nguy hiểm đến Việt Nam để làm phóng sự. Ngược lại, báo chí Việt Nam chỉ thuần tuyên truyền. Hôm nay quan chức A hứa, hôm khác đến quan chức B phân bua nầy tê nọ. Đến nỗi cùng ăn đồ biển, cùng kéo nhau xuống tắm vì “nước đã an toàn”!
Vâng, nước đã “an toàn” nhưng 2 ngày trước đây, hôm 17/2/2017, dư luận lại xôn xao dữ dội vì có tin nước đỏ lại xuất hiện tại cảng Sơn Dương, Vũng Áng. Sự thật ra sao chưa rõ nhưng điều nầy cho biết là chẳng còn ai tin vào nhà nước nữa.
Còn với 500 triệu như lời ông Thủ Tướng cho biết là sẽ “hỗ trợ” (chứ không phải đền bù) xong trong tháng Bảy năm 2016! Rồi còn hứa là sẽ đóng cửa Formosa nếu tiếp tục vi phạm!
Bây giờ 500 triệu USD đã về đâu? Việc đền bù đã đến đâu? Người dân đã trả lời cho con số 500 triệu đó rồi. Đó là “không đủ mua quan tài”! Vì thế họ tiếp tục xuống đường trong ôn hòa đòi đóng cửa Formosa. Tiếp tục công khai đi nộp đơn khiếu kiện. Cho dù ôn hòa. Cho dù cùng ngồi xuống cúi đầu cầu nguyện khi bị đàn áp. Nhưng máu đã đổ giữa thanh thiên bạch nhật. Ấy thế mà công an vẫn còn dàn dựng chuyện (đến độ ngu ngốc) để vu oan giá họa người dân.
Chế độ vẫn như thế. Vẫn chỉ thuần tuyên truyền. Và tiếp tục tuyên truyền. Điều khá lạ lùng là họ tuyên truyền kiểu như thời còn chiến tranh Nam-Bắc! Như kiểu dùng sức cá nhân níu càng máy bay trực thăng Mỹ, dùng súng trường bắn rơi B-52! Trong khi đó thì nhất cử nhất động đều bị người dân dùng iPhone ghi hình và phổ biến ngay trên toàn thế giới!
Hỏi trong số đảng viên cộm cán có ai tin những gì Bắc Hàn đang tuyên truyền không? Có tin huyền thoại cha con dòng họ Kim ở Bắc Hàn là “anh minh”, là “cha già dân tộc” không? Có tin Bắc Hàn tự do, ấm no hạnh phúc không? Chắc chắn là không! Thái độ họ né tránh tối đa (nếu có thể được) những gì liên quan đến Bắc Hàn đã và đang chứng minh điều đó!
Thế nhưng đảng cộng sản Việt Nam vẫn tuyên truyền in hệt như Bắc Hàn.
Họ tiếp tục tuyên truyền bất chấp sự thật trắng đen đã rõ ràng. Họ tuyên truyền nhưng có nghĩ là người dân còn tin họ không? Chắc chắn họ thừa biết chẳng một ai tin họ cả! Nhưng họ phải làm. Làm càn. Làm ẩu. Làm bất chấp.
Điều họ không ngờ là chính sự bất chấp gian trá đó mới thực sự là thế lực thù địch của chính họ! Vì khi chế độ gian trá trắng trợn bị phơi bày càng nhiều thì người dân từng bước sẽ đi đến quyết định.
Lịch sử đã chứng minh là bất cứ chế độ bạo tàn nào trong những ngày cuối cũng đều gian trá như nhau cả!
Anh Ba Sam

Bắc Hàn
Than là mặt hàng xuất khẩu chủ chốt của Bắc Hàn sang Trung Quốc và có vai trò quan yếu với kinh tế của chính quyền Kim Jong-un.
Trung Quốc đình chỉ tất cả hoạt động nhập khẩu than từ Bắc Hàn như một phần của nỗ lực nhằm gia tăng áp lực với Bình Nhưỡng sau vụ thử hỏa tiễn mới nhất của chính quyền ông Kim Jong-un.

Bộ Thương mại Trung Quốc nói lệnh cấm sẽ có hiệu lực cho đến cuối năm 2017.

Trung Quốc có... kiểm soát toàn bộ với Bắc Hàn. Trung Quốc nên giải quyết vấn đề đó. Và nếu họ không giải quyết được vấn đề, chúng ta nên làm cho thương mại với Trung Quốc trở nên rất khó khăn
Tổng thống Mỹ Donald Trump

Động thái xảy ra sau khi có tin từ tuần trước nói rằng Trung Quốc đã từ chối một lô hàng than của Bắc Hàn trị giá 1 triệu đô-la.

Lệnh cấm mới của Trung Quốc, đồng minh duy nhất của Bắc Hàn, tiến gần hơn đến việc thực hiện đầy đủ các biện pháp trừng phạt cứng rắn nhằm ngăn chặn chương trình hạt nhân của Bình Nhưỡng.

Than là hàng hóa xuất khẩu lớn nhất của Bắc Hàn, với các lô hàng tới Trung Quốc là một trụ cột chính của nền kinh tế mong manh của chính quyền Kim Jong-un.

Diễn biến mới nhất xảy ra chỉ vài ngày sau cái chết đáng ngờ của người anh cùng cha khác mẹ của nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong-un, khi ông Kim Jong-nam thiệt mạng tại một sân bay ở Malaysia.

Hãng tin Yonhap của Hàn Quốc đưa tin tuần trước rằng lô hàng than trị giá 1 triệu đô-la đã bị chặn lại ở cảng Ôn Châu, trên bờ biển phía đông của Trung Quốc vào ngày 13/2.

Bắc Hàn
Bắc Hàn có chi phí dành cho quốc phòng ở mức độ cao trong cơ cấu chung của Tổng thu nhập Quốc dân (GDP)
Một ngày trước đó, Bắc Hàn đã thử nghiệm một hỏa tiễn đạn đạo tầm trung bất chấp các nghị quyết Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc cấm nước này thực hiện các hành động như vậy.

Xin mời quý vị xem Video :  Tại sao Bí thư Đinh La Thăng thoát nạn và đã trở lại mạnh mẽ hơn xưa?




Đây là thử nghiệm đầu tiên như thế kể từ khi Tổng thống Mỹ Donald Trump nhậm chức hồi tháng trước.

'Kiểm soát Bắc Hàn'

Trước khi nhậm chức, ông Trump nói rằng Mỹ nên gây áp lực với Trung Quốc để đặt Bắc Hàn trong sự "kiểm soát".

Nó diễn ra sau cuộc thử nghiệm một hỏa tiễn tinh vi hơn của Bắc Hàn hồi đầu tháng Hai. Nó cũng có thể liên quan đến vụ ám sát người anh cùng cha khác mẹ của ông Kim Jong-un tuần này
Robin Brant, BBC News, Bắc Kinh

"Trung Quốc có... kiểm soát toàn bộ với Bắc Hàn," ông nói trong một phỏng vấn với chương trình 'Fox & Friends' hôm 4 tháng Giêng.

"Trung Quốc nên giải quyết vấn đề đó. Và nếu họ không giải quyết được vấn đề, chúng ta nên làm cho thương mại với Trung Quốc trở nên rất khó khăn."

Trung Quốc năm ngoái tuyên bố sẽ tạm dừng nhập khẩu than tới Bắc Hàn với một số ngoại lệ.
Mặc dù vậy, các số liệu của Trung Quốc cho thấy xuất khẩu than đá của Bắc Hàn sang Trung Quốc đã tăng hơn 12% trong 12 tháng qua.

"Việc thắt chặt từ Trung Quốc đã gia tăng, " theo Robin Brant, phóng viên BBC News từ Bắc Kinh, 

"Nhưng đây là một động thái quan trọng.

"Nó diễn ra sau cuộc thử nghiệm một hỏa tiễn tinh vi hơn của Bắc Hàn hồi đầu tháng Hai.

"Nó cũng có thể liên quan đến vụ ám sát người anh cùng cha khác mẹ của ông Kim Jong-un tuần này," phóng viên của chúng tôi từ Bắc Kinh bình luận thêm.

(BBC)

Kết quả hình ảnh cho cặp bồ

Ông đến, ngạc nhiên, nhìn thằng “đệ”. Nét mặt thằng này não nề, cảnh nhà buồn hơn đưa đám. Ông hỏi:

- Có việc gì mà em gọi anh đến đường đột, gấp gáp như vậy? - Ông nhìn quanh - Mà sao nhà trông trống trơn thế này! Vợ con đâu?

Thằng “đệ” nói với ông, giọng khẩn cầu:

- Em nghĩ, chỉ có anh mới giúp được thôi! Chuyện gay go to.

- Chuyện gì?

- Vợ phát hiện em có bồ.

Ông ngạc nhiên:

- Thế em có bồ thật à ! 

Thằng “đệ” mếu máo:

- Em cố dấu, dấu tưởng rất kỹ…đến như anh còn không biết, thế mà vợ vẫn phát hiện ra…Bây giờ thế này - Thằng “đệ” thì thầm - Anh là người nghiêm chỉnh, vợ em rất tin anh, thường lấy hình ảnh anh làm gương cho em. Vậy em muốn nhờ anh đến gặp vợ em…

- Để làm gì ?

- Anh phân tích cho vợ em thấy, chuyện em có bồ, chẳng qua…cũng chỉ là một phút “nóng nực” cần một cơn gió mát…Rồi giả như trong nhà có “máy điều hòa” thì làm gì có chuyện em đi ra ngoài “hóng mát”…

Ông nghe thằng “đệ” nói thế, bực mình:

- Anh với em là lãnh đạo, quan trên trông xuống, người dân trông vào. Làm việc gì, cũng phải cân nhắc, trông trước, trông sau. Em hư quá! Anh đã khuyên bao lần rồi, hết sức cẩn thận trong việc này. Yêu gì! Lũ ấy nhìn em là nhìn vào túi tiền, nhìn vào chỗ “đào mỏ”… không những thế, chuyện lộ ra, còn mặt mũi nào mà dạy dỗ với thiên hạ…
Xin mời quý vị xem Video :  Tại sao Bí thư Đinh La Thăng thoát nạn và đã trở lại mạnh mẽ hơn xưa?



style="text-align: justify;">
Thằng “đệ” xoa tay ,xoắn xít:

- Em hiểu rồi… thấm rồi… nhưng may, chuyện này mới chỉ có vợ em biết, cũng biết giữ uy tín cho em. Bây giờ em nhờ anh đến, với uy tín của nhà lãnh đạo “ lớn” phân tích thiệt hơn và cũng nói cho vợ em biết rằng, em sẽ chấm dứt. Em tin, anh nói vợ em sẽ nghe. Chứ không ! Bây giờ không khí gia đình em như sắp “có bão”, căng thẳng quá…

Qua chuyện này, phải cho thằng “đệ “một bài học, ông giao giảng:

- Em phải biết, làm lãnh đạo, nếu không biết giữ gìn, chuyện nhỏ đã hỏng, thì chuyện lớn không thể nào làm tốt được. Nếu em không gương mẫu trong gia đình thì làm sao em gương mẫu ở ngoài xã hôi. Vợ con không phục em, thì hy vọng gì xã hội trọng vọng em. Em phải học anh, giữ gia đình yên ấm, mới “trị quốc” được!

- Em học anh thế nào được! Anh chỉ thiếu nước dân chưa hô “ muôn năm ” thôi! Nên thế, vợ em mới phục anh, anh nói chắc chắn vợ em nghe ra… - Ánh mắt thằng “đệ” nhìn ông cầu cứu – Anh đến, nói với vợ em, giúp em một tý…Em đội ơn anh!

- Thế bây giờ vợ em ở đâu?

- Thằng thư ký vừa về báo với em. Vợ em đang ngồi ở quán cà phê... đường… anh đến làm như vô tình, rồi ngồi lại nói chuyện…

- Anh đến sẽ nói giúp em, chưa biết kết quả như thế nào, nhưng anh nhắc lại, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, anh giúp em chuyện này. Mình là lãnh đạo, lại là đảng viên tuyệt đối không hư hỏng, nhất là chuyện trai, gái! Em hiểu chưa?

- Dạ ! em nhớ - Thằng “đệ” tiễn ông ra cổng – Em vô cùng cảm ơn anh!

…Cho xe đến quán cà phê…đường…. khẽ khàng đi vào, ông nhìn quanh…

Bỗng ! ông giật mình, vội nấp sau cánh cửa rồi đi ngược lại. Ông vội ra xe như ma đuổi…

Vợ thằng “đệ” đang ngồi nói chuyện với con “ bồ” của ông!


Trần Kỳ Trung

(FB Trần Kỳ Trung)

1. Thầy giáo dạy Toán và nữ sinh lớp 10 ở Trường PTTH Tầm Vu, huyện Châu Thành A, Hậu Giang đánh nhau túi bụi giữa lớp học, trước sự chứng kiến của hàng chục học sinh.

Ảnh đại diện của Bạch Hoàn
T/g Bạch Hoàn
2. Hiệu trưởng trường mầm non Apollo (TP.HCM) hù trẻ ăn ít bằng cách dốc ngược đầu trẻ và doạ ném ra cửa sổ.

3. Hiệu trưởng trường Tiểu học Nam Trung Yên (Hà Nội), ung dung ngồi trong taxi đi vào trường học. Khi chiếc xe gây tai nạn khiến một học sinh bị gãy xương đùi, chỉ bằng trò phát phiếu khảo sát với kết quả không có chiếc xe nào đi vào trường học, hiệu trưởng đã biến có thành không, đổi đen thành trắng. Đây đích xác là một kẻ vô giáo dục. Hành động ấy là tận cùng của sự vô liêm sỉ, tận cùng của sự khốn nạn.

4. .....

Quá nhiều câu chuyện vô giáo dục ở ngành giáo dục. Tôi đã hoàn toàn không còn cảm xúc gì nữa. Đơn giản là bởi, tôi chưa từng đặt niềm tin vào nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Đây là một nền giáo dục chạy theo thành tích sách vở, không lấy nhân tố con người làm trung tâm, không lấy việc dạy làm người làm mục tiêu tối thượng.

Đổi mới giáo dục, soạn lại sách giáo khoa, đất nước này đã tốn không biết bao nhiêu nguồn lực, nhưng vì sao ngành giáo dục vẫn mãi là một bi kịch trong xã hội, là vật cản trong tiến trình phát triển? Dễ hiểu thôi, bởi đây là nền giáo dục của một hệ thống lỗi.

Chiến tranh biên giới, cuộc chiến ngăn chặn hành vi xâm lược tàn bạo, man rợ của Trung Quốc với đất nước và nhân dân Việt Nam vào tháng 2-1979, không biết bao nhiêu máu xương người Việt đã nằm lại nơi biên cương lạnh lẽo, nhưng sách giáo khoa lịch sử chỉ đề cập qua quýt vài dòng. Người ta ứng xử với sự thật lịch sử như vậy, thì làm sao giáo dục có thể tạo ra những giá trị tốt đẹp làm nền tảng phát triển cho đất nước?

Quá khứ và hiện tại sẽ soi rọi tương lai. Một dân tộc muốn lãng quên cả lịch sử của mình, dân tộc ấy không có tương lai.

Trong một hệ thống lỗi, còn gì để hi vọng nữa không? Câu trả lời phụ thuộc vào thái độ sống của 92 triệu công dân đất nước này.

Bạch Hoàn

(FB Bạch Hoàn)

Ảnh chụp từ camera an ninh của nghi phạm ám sát ông Kim Jong Nam.
Ảnh chụp từ camera an ninh của nghi phạm ám sát ông Kim Jong Nam.
Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng một ngày sau khi báo chí quốc tế nói một phụ nữ mang giấy tờ Việt Nam bị bắt ở Malaysia vì liên quan đến vụ ám sát anh trai của lãnh tụ Bắc Triều Tiên.

Hôm 16/2, Phó phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nguyễn Phương Trà nói với báo chí qua email:

"Các cơ quan chức năng của Việt Nam đang phối hợp chặt chẽ với phía Malaysia để làm rõ những thông tin liên quan". Bà cũng khẳng định: "Chúng tôi sẵn sàng hợp tác với các nước trong công tác phòng chống, đấu tranh với các loại tội phạm".

Tuyên bố của bà Trà và tin tức trên báo chí trong nước đăng lại sau đó không có một chữ nào nhắc đến việc cảnh sát Malaysia ra thông báo hôm 15/2, nói rằng họ đã bắt một nữ nghi phạm mang giấy thông hành Việt Nam, với danh tính là Doan Thi Huong, sinh ngày 31/5/1988, quê Nam Định.

Cho dù Bắc Triều Tiên đã xác nhận rằng người đàn ông mới bị giết tại Malaysia là ông Kim Jong Nam, anh trai cùng cha khác mẹ của lãnh tụ Bắc Triều Tiên Kim Jong Un, song tại cuộc họp báo ở Hà Nội, người phát ngôn Bộ Ngoại giao vẫn chỉ dùng cụm từ “công dân Triều Tiên Kim Chol” khi nói về vụ việc này.



justify;">Bà Nguyễn Phương Trà nói Việt Nam lên án mạnh mẽ các hành vi tội phạm dưới mọi hình thức và mọi mục đích.

Tin tức mới nhất cho hay đến thời điểm này cảnh sát Malaysia đã bắt giữ 3 nghi phạm trong đó có 2 nữ, 1 nam. Trong số này, 1 nữ nghi phạm mang giấy tuỳ thân Việt Nam, 1 nữ nghi phạm mang giấy tờ Indonesia. Nam nghi phạm được cho là bạn trai của 1 trong 2 nữ nghi phạm.

Khác với Việt Nam, Indonesia xác nhận một trong các nữ nghi phạm là công dân nước này và cho biết đang yêu cầu được tiếp cận lãnh sự để hỗ trợ pháp lý.

Sự xuất hiện của một cái tên Việt Nam trong vụ án gây chấn động thế giới này dẫn đến nhiều người đặt ra câu hỏi quan hệ của Việt Nam với các nước liên quan sẽ bị ảnh hưởng ra sao.

Ông Nguyễn Ngọc Trường, Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quan hệ Quốc tế, bình luận với VOA rằng những diễn biến đã được đưa tin chỉ là “cái ngọn” trong khi gốc của vấn đề là “ai được lợi khi ông Kim Jong Nam bị giết”.

Theo Tiến sĩ Trường, Việt Nam “không đứng sau” và không bị ảnh hưởng bởi vụ này:

“Theo tôi Việt Nam không có lợi ích gì trong việc tiêu diệt, giết nhân vật như vậy liên quan đến CHDCND Triều Tiên. Ở đây có mấy người có thể cần phải nghi vấn. Thứ nhất là Bình Nhưỡng. Thứ hai là Bắc Kinh. Thứ ba là Hàn Quốc. Thứ tư là Nhật Bản. Rồi thứ năm mới đến các nhân tố khác. Nhưng mà theo tôi ở đây người đứng đằng sau thì liên quan nhiều đến Bình Nhưỡng, bởi vì đây là một lá bài của Trung Quốc. Các cơ quan tình báo của Trung Quốc từng đã nói với Bình Nhưỡng là ông Kim Jong Nam là bạn của Trung Quốc, vì vậy đừng có đụng vào. Thế thì bây giờ ai đụng vào con bài này của Trung Quốc? Con bài của Trung Quốc dùng để làm gì? Tại sao lại có một thế lực muốn diệt con bài mà Trung Quốc xem là bạn của mình? Còn tôi nghĩ chuyện này không ảnh hưởng gì đến quan hệ giữa Việt Nam với Malaysia và Trung Quốc. Và theo tôi cái này không có vai trò của Việt Nam, không có lợi ích của Việt Nam và không ảnh hưởng đến quan hệ quốc tế của Việt Nam”.

Vị chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quan hệ Quốc tế đặt ở Hà Nội cho rằng vụ ám sát ông Kim Jong Nam sẽ ảnh hưởng đến cặp quan hệ Bình Nhưỡng-Bắc Kinh. Tiến sĩ Trường cũng thận trọng nói thêm rằng “nhiều vấn đề sẽ vĩnh viễn không có lời giải đáp”.

(VOA)

Ông Đinh La Thăng nêu nghi vấn với chính sách hộ khẩu
Ông Đinh La Thăng cho rằng vấn hộ khẩu đang gây khó khăn trong việc thu hút, tuyển dụng người tài. (Ảnh: vndlt.com)

Sau tuyên bố đặt vấn đề với hệ thống loa phường của chủ tịch Hà Nội, giờ đây thêm một di sản của chế độ cộng sản nhằm kiểm soát quyền tự do của người dân bị nêu nghi vấn.

Bí thư thành ủy Đinh La Thăng có ý thúc đẩy thành phố Sài Gòn đi đến hủy bỏ chính sách duyệt xét hộ khẩu, ít nhất là trong lãnh vực tuyển người làm việc.

Truyền thông trong nước hôm Thứ Sáu dẫn lời ông Thăng chất vấn ông Trương Văn Lắm, giám đốc Sở Nội Vụ, về vấn đề kiểm soát hộ khẩu rằng: “Tại sao mại dâm, trộm cướp, ma túy vào đây các anh không quản lý hộ khẩu, không yêu cầu hộ khẩu, mà những chuyên gia giỏi lại bắt hộ khẩu, là sao?” Ông Thăng đã nói như vậy trong buổi làm việc với Sở Khoa Học Công Nghệ về kế hoạch hoạt động năm 2017.

Cũng tại buổi làm việc này, ông Nguyễn Việt Dũng, giám đốc Sở Khoa Học Và Công Nghệ thành phố, đề nghị thành phố bỏ quy định về duyệt xét hộ khẩu trong việc tuyển dụng công chức và nhân viên. Đồng ý với ông Dũng, ông Thăng còn đổ lỗi cho chính sách hộ khẩu đã khiến nhiều lãnh vực khác không tuyển được đủ nhân lực.

Xin mời quý vị xem Video :  Tại sao Bí thư Đinh La Thăng thoát nạn và đã trở lại mạnh mẽ hơn xưa?



Giám đốc Sở Nội Vụ Trương Văn Lắm cho biết sẽ đề nghị bỏ hộ khẩu trong việc tuyển công chức và nhân viên.

Miền Bắc Việt Nam đã áp dụng phương thức kiểm soát dân bằng hộ khẩu từ thập niên 1950. Đây là phương tiện qua đó nhà cầm quyền cộng sản chẳng những kiểm soát tự do đi lại, mà còn siết chặt cả bao tử của người dân trong suốt thời bao cấp.

Huy Lam

(SBTN )

    LGT: Ở hải ngoại, có khoảng trên dưới 10 kẻ chuyên đi chụp mũ người khác là cộng sản, Việt gian, hay là tai sai của cộng sản. Nhóm người này thường đã lớn tuổi, ăn không ngồi rồi, có lẽ mang nợ máu với cộng sản, cực kỳ hận thù CS, nên thiếu sự khôn ngoan. Không trả thù CS trực tiếp được, nhóm người cực đoan coi những người khác không chống CS một cách thiển cận như mình là kẻ thù và nghi ngờ tất cả những người chống CS ở trong nước bị trục xuất ra hải ngoại đều là điệp viên của CS, mặc dù chính phủ của những nước tự do đã biết rõ về họ và đã không ngần ngại cưu mang họ. Ngay cả những chuyên viên thiện nguyện về Việt Nam giúp chữa trị bệnh tật cho người nghèo cũng bị chống đối.

    Nhóm người chống cộng cực đoan gồm một vài kẻ vô học như NLGO, NK, TNHH, và vài kẻ có học nhưng thiếu suy luận như LDS, NPL, TVT. Một số khác vô học, không biết viết để trình bầy ý kiến, chỉ biết chửi bới tục tĩu. Bọn người này thường dùng tên giả để ném đá dấu tay. Chiến thuật chung của cả ba nhóm này dùng lá cờ Vàng để thử lửa. Chiêu bài của ba nhóm này là triệt hạ CS và mục tiêu của họ là thay thế chế độ CS bằng một chế độ độc tài khác. Quan sát cách hành sử giống hệt CS của ba nhóm này, ai cũng có thể đi đến kết luận này một cách dễ dàng. Họ thế không đội trời chung với CS và hô hào lật độ chế độ tàn ác này nhưng không có một tấc sắt trong tay.


Tệ Nạn Chụp Mũ Trong Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại Dưới Cái Nhìn Của Cộng Đồng Và Luật Pháp


“Chụp mũ cộng sản" cho người khác là một hành động gây thiệt hại lớn lao cho cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Hành động chụp mũ là một hành động hèn hạ, tiểu nhân, gây tổn hại cho chính nghĩa, cho tự do trong suốt 41 năm qua. Cộng đồng Việt ở hải ngoại cần phải lên tiếng nói và tìm những biện pháp hữu hiệu để đối phó với tệ nạn này.

Nếu ở Việt Nam ngày nay, người dân, báo chí, những nhà tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền bị công an, bị nhà nước dùng những điều luật vô lý, phi đạo đức, phản nhân quyền (như Điều luật 88 về Hình sự) để kiểm soát, kiềm chế, và cấm đoán những sinh hoạt hợp pháp, thì một đám người Việt ở hải ngoại, vì lý do này hoặc lý do khác, áp dụng phương pháp chụp mũ cộng sản lên những người lương thiện, vô tội để ngăn trở những sinh hoạt, công việc có ích lợi cá nhân, cộng đồng của họ.

Mặc dù những thành phần hay chụp mũ cộng sản vào người khác chỉ là một thiểu số rất nhỏ trong cộng đồng người Việt hải ngoại, hậu quả do việc chụp mũ của họ đã đem tới những thiệt hại rất nhiều cho cộng đồng người Việt. Cái thiệt hại lớn nhất là làm mất đi chính nghĩa của cộng đồng trong công việc tranh đấu cho nhân quyền, tự do và dân chủ.

Khi chụp mũ người khác, ít khi nào họ dám ra mặt công khai, chỉ giấu mặt, phổ biến những bài viết nặc danh, hoặc giấu giếm tung tích dưới một tên hiệu khác, hoặc thúc đẩy một số người kém suy nghĩ làm công việc chụp mũ giùm mình. Riêng cái phong cách này đã chứng tỏ cái tính chất tiểu nhân, hèn hạ, và nguy hiểm của việc chụp mũ.

Một số cá nhân, khi chụp mũ người khác, có lối suy nghĩ như sau: “Mình chẳng việc gì phải sợ cả. Mình trên răng dưới …, chửi chúng nó cho sướng, chúng nó làm gì được mình. Mình cùi đâu sợ lở!”

“Cùi không sợ lở.” Nói thế tội nghiệp cho người bị phong cùi, tội nghiệp cho những người bị căn bệnh trầm kha để phải chịu đau đớn, khổ sở cả đời. Các thành phần chuyên chụp mũ người khác không bị ghẻ lở thân xác, không bị phong hủi, nhưng họ ghẻ lở tinh thần, phong hủi trong cách suy nghĩ, bẩn thỉu trong hành động. Họ trở thành những kẻ bị ám ảnh bởi những âm mưu, tính toán. Họ để những âm mưu, tính toán đó gặm nhấm đầu óc họ, để họ trở nên thiếu sáng suốt, thiếu cân nhắc, để họ dần dà mất nhân tính. Họ chửi rủa, thoá mạ cộng sản, nhưng không biết rằng chính họ cũng đang áp dụng những phương pháp người cộng sản dùng để khủng bố dân. Họ chụp mũ người khác là cộng sản, là tiếp tay với cộng sản, là làm lợi cho cộng sản, nhưng chính họ đang làm hại cộng đồng và tiếp tay cho cộng sản làm cộng đồng người Việt tự do bị phân tán, làm giảm sức mạnh của cộng đồng, làm cản trở những nỗ lực tranh đấu cho chính nghĩa, tự do. Chính họ, chính những kẻ chụp mũ cộng sản lên đầu người khác là những kẻ thực sự làm lợi cho chế độ cộng sản. Chính họ là những “tội đồ của dân tộc”.

Những kẻ chụp mũ thường dùng những luận điệu nào để lên án các nạn nhân của họ? Họ dùng những tin đồn thất thiệt, thu thập một số dữ kiện, viết bài tố cáo nạn nhân là cộng sản hoặc tay sai cho cộng sản rồi sử dụng một danh sách email mà họ có để phổ biến bài viết chụp mũ các nạn nhân. Đôi khi họ gan lì hơn, cho đăng lên báo bài viết đó. Những “dữ kiện", “bằng chứng" trong những bài viết chụp mũ kia đại khái có thể được xếp loại như sau.

1. Nạn nhân có giao thiệp với nhà nước cộng sản. Nhiều khi chỉ cần giao thiệp với những người giao thiệp với cộng sản cũng đủ có tội đối với họ. Kết luận này, dưới luật pháp Hoa kỳ, là thiếu căn cứ, thiếu cơ sở luận lý. Người Hoa Kỳ tôn trọng quyền tự do giao thiệp, tự do quen biết, tự do hội họp (freedom of association). Là người ở xứ tự do, ta có quyền giao tiếp bất cứ ai, dù người đó có quan niệm chính trị khác với quan niệm của chính quyền tự do, của xã hội, của cá nhân mình. Ta có thể gặp gỡ, tụ họp với bất cứ ai. Lên án người khác dựa vào sự quen biết, gặp mặt, hoặc giao thiệp với những nhân vật có liên quan đến nhà nước cộng sản là tước đi quyền tự do giao thiệp, tự do tụ họp của người khác. Muốn tranh đấu cho tự do, ta phải hiểu thế nào là tự do và phải biết tôn trọng tự do của người khác. Không ai có thể quy tội cho người khác trên căn bản giao tiếp (guilty by association) được. Quy tội như thế là phỉ báng, là vu khống.

Nếu sự giao tiếp giữa nạn nhân và nhân vật có liên quan đến nhà nước cộng sản làm hại cho cộng đồng, cho công cuộc đấu tranh cho nhân quyền, tự do và dân chủ thì chúng ta có thể bảo nhau chứ không thể hành động chụp mũ. Người Việt tỵ nạn cộng sản chẳng mấy ai muốn sống dưới chế độ cộng sản, những thành phần thiên tả ngày xưa giờ cũng đã chán ngán nhà cầm quyền tham nhũng và thối nát của Việt Nam. Chúng ta bảo nhau thì nên, nhưng tuyệt đối không dùng những thủ đoạn hèn hạ, tiểu nhân để gây chia rẽ, làm sứt mẻ tình đồng hương, làm nản lòng những người muốn đóng góp cho cộng đồng.

Suy luận theo lối của những kẻ chụp mũ thì tất cả những ai về Việt Nam sau 1975 đều là Cộng Sản hoặc tiếp tay cho cộng sản. Vì họ vừa xuống phi trường đã phải gặp gỡ, “làm việc” với nhân viên hải quan cộng sản. Họ sẽ phải đem hộ chiếu (passport) trình cho nhà nước cộng sản. Và dĩ nhiên họ phải tiêu tiền ở đất cộng sản, làm lợi cho nhà nước cộng sản. Tất cả những ai phải làm việc với nhà nước Việt Nam, những người trong sứ quán Hoa Ky, trong những cơ sở kinh doanh làm việc ở Việt Nam, sẽ đều là cộng sản!

Không một toà án nào ở Hoa kỳ chấp nhận lối suy luận này. Vì thế, khi bị chụp mũ là cộng sản vì lý do quen biết, trao đổi, làm ăn với các đối tác ở Việt Nam, ngay cả với những đối tác trong chính quyền, nạn nhân có một cơ sở vững chắc để truy tố những kẻ chụp mũ ra trước pháp luật.

2. Nạn nhân làm từ thiện ở Viêt Nam, làm “văn hoá” ở Mỹ, có lợi cho cộng sản. Những kẻ chụp mũ hay chỉ trích những phái đoàn y sĩ về chữa bệnh, giải phẫu cho người nghèo ở Việt Nam, những hội từ thiện, những cơ quan phi chính phủ (NGO-non governmental organization), những cơ quan bất vụ lợi (ngày nay gọi là phi lợi nhuận – non profit organization). Họ viện lý do là những hội này, các thành viên của những hội này, tiếp tay cho cộng sản vì đây là công việc của nhà nước cộng sản chứ không phải là công việc của người hải ngoại. Làm việc “thay thế” cho nhà nước cộng sản là tiếp tay cho cộng sản, và do đó là cộng sản!

Các kẻ chụp mũ thường phê phán người cộng sản là bất nhân. Đi chữa bệnh cho người nghèo, nuôi trẻ em, giúp người già, cứu trợ người tàn tật là những việc làm nhân nghĩa. Tố cáo những thành viên của những hội từ thiện là cộng sản tức là gián tiếp đề cao cộng sản nhân nghĩa, trái ngược với những chỉ trích, chửi rủa mà đám người chụp mũ hay áp dụng.

Về phương diện pháp lý, chụp mũ kiểu này giúp nạn nhân đủ yếu tố để truy tố thủ phạm trước toà. Không có toà án Hoa kỳ nào chấp nhận lối suy luận này của kẻ chụp mũ. Nói như họ, thì các cơ quan Hồng Thập Tự khắp nơi đều có thể là cộng sản, là tay sai của những nước độc tài, khủng bố. Những suy luận này, nói theo lối người bản xứ Hoa kỳ, chỉ đáng bị “vứt ra khỏi cửa”.

3. Nạn nhân hay ca tụng cộng sản, hoặc ca tụng những kẻ “phản động”. Trường hợp nhạc Trịnh Công Sơn là trường hợp điển hình. Rất nhiều người vì yêu nhạc Trịnh, đứng ra tổ chức những buổi văn nghệ hát nhạc Trịnh, đã bị chụp mũ là cộng sản. Lý do: Trịnh công Sơn thân cộng, viết nhạc “làm lợi cho cộng sản”, những ai tổ chức sinh hoạt có nhạc Trịnh phải là những kẻ thân cộng, tiếp tay cho cộng sản.

Nói thế thì chắc phần lớn của cộng đồng Việt sẽ thành cộng sản, sẽ “mang tội” tiếp tay cho cộng sản. Một câu hỏi phải được đặt ra cho kẻ chụp mũ: có phải người tự do tuyệt đối không được ca tụng những tác phẩm của người thân cộng, của đảng viên cộng sản? Vậy họ giải thích thế nào về việc quốc ca Việt Nam do một đảng viên đảng công sản sáng tác? Họ giải thích thế nào về việc người trong Nam vẫn yêu chuộng thơ Thế Lữ, Xuân Diệu, Chế Lan Viên?

Lối suy nghĩ này không những cực đoan mà còn ấu trĩ. Trước pháp luật Mỹ, chụp mũ kiểu này sẽ bị coi như phỉ báng. Không toà án nào chấp nhận lối suy luận này được.

4. Nạn nhân kinh doanh, trao đổi với Việt Nam, do đó làm lợi cho cộng sản, tiếp tay cho cộng sản. “Lý tưởng” của những kẻ chụp mũ là không mua bán, trao đổi với bất cứ ai có quan hệ đến nhà nước cộng sản. Họ quên là người dân Mỹ, kể cả họ, tiêu thụ hàng hoá, sản phẩm của Trung Hoa, ông trùm cộng sản. Nếu tiêu thụ hàng hoá Trung Hoa là làm giàu cho cộng sản ngoại bang, làm cho Trung Hoa mạnh hơn để có nhiều phương tiện thôn tính bờ cõi nước Việt hơn, và do đó là tiếp tay cho cộng sản, cho ngoại bang, thì có lẽ toàn thể cộng đồng Việt ở Hoa Kỳ đang tiếp tay cho cộng sản, cho ngoại bang xâm lấn Việt Nam! Một lần nữa, cái lối suy luận này không những cực đoan mà còn vô lý. Nói đúng hơn, đây là lý luận ngu xuẩn. Nạn nhân bị chụp mũ dưới dạng này rất dễ thành công khi truy tố kẻ chụp mũ trước toà án.

5. Nạn nhân tán đồng ý kiến hoặc gặp gỡ những người ngày trước đã là đảng viên cộng sản. Những người này, giờ đây dù làm gì đi nữa, vẫn tiếp tục là cộng sản. Nếu họ tỏ thái độ chống cộng, đó chỉ là họ đóng kịch, giả tạo. Những ai tiếp xúc với họ, tán đồng với họ, đều là cộng sản.

Đây là trường hợp của Dương Thu Hương, Bùi Tín, và những người tương tự. Những người này đã từng là đảng viên trung kiên của cộng sản, đã là “tội đồ của dân tộc” thì không thể cho họ đứng chung hàng ngũ với người quốc gia được! Những ai đã đọc Dương Thu Hương hay Bùi Tín gần đây sẽ thấy họ là những cây bút đả kích cộng sản hữu hiệu, vì ít ra họ hiểu nhà nước cộng sản hơn người miền Nam. Đả kích Dương Thu Hương, Bùi Tín chỉ là đả kích vì tư thù, chứ không thể nói vì lợi cho cuộc tranh đấu của người tự do. Chụp mũ những ai tán đồng với họ là hành động khủng bố, áp bức những người đó.

               

Trước toà án Hoa kỳ, nạn nhân bị phỉ báng, chụp mũ là cộng sản chỉ vì tán đồng với những người như Dương Thu Hương, Bùi Tín, sẽ có một cơ sở luận lý vững chắc để thắng kiện, để đòi được bồi thường.

Kẻ thua kiện sẽ phải bồi thường: bồi thường về tổn thất, thiệt hại cho nạn nhân, bồi thường tượng trưng, bồi thường vì nhu cầu xã hội phải trừng phạt kẻ cố tình chụp mũ để khủng bố. Dù có dùng những thủ thuật như khai vỡ nợ, không tiền, tên tuổi và hành động kẻ chụp mũ chắc chắn sẽ được công bố cho cộng đồng. Họ có thể đủ liêm sỉ để tiếp tục chụp mũ hay không, ta phải truy tố họ ra toà thì sẽ có câu trả lời.

Thế cho nên, kẻ nào chụp mũ người khác trong cộng đồng cần phải bị truy tố trước pháp luật.

LS Đỗ Quý Dân
Dan Do
Efficio Law Group, PC
586 N. First Street, Suite 227
San Jose, CA 95112
(408) 292-5505

Phụ lục 1 – Hướng dẫn về luật phỉ báng (do các thẩm phán sử dụng để hướng dẫn bồi thẩm đoàn)
California Civil Jury Instructions (CACI) 1704. Defamation per se—Essential Factual Elements (Private Figure—Matter of Private Concern).

(Dân Luận)

Ngẫm lại cả cuộc đời mình, đến nay đã 45 năm. Giờ ở xứ người ngày về thôi khỏi nói. Nói luôn là nếu có dân chủ mình cũng không về ngay. Phải đợi chính phủ dân chủ hoạt động đâu vào đó, ổn rồi thì mình mới tính chuyện mò về ven đô làm một mảnh đất, trồng rau nuôi gà chọi. Giá mà lúc đó chính phủ mới cho phép tổ chức cờ bạc, mình sẽ mở xới gà chọi.

T/g Người Buôn Gió
Cuộc đời thế là vui đến lúc nhắm mắt, nằm trên giường tiễn đưa mình đi là những tiếng gáy hùng dũng của những chú gà chiến. Còn gì hạnh phúc hơn khi nằm trên tấm phản gỗ lim đen bóng, gối đầu trên chiếc gối mây. Một sớm mùa thu giã biệt cuộc đời trong những tiếng gáy oai hùng của những con gà chiến và tiếng rặng tre già xào xạc cuối sân nhà.

Hiếm những con gà chọi nào chết già, chúng thường chết trong chiến trận. Chết vì hèn nhát bỏ chạy bị người ta làm thịt. Chết vì thương tật không thể chữa được nuôi vất vả. Chỉ có những con gà nào may mắn chiến đấu đến lúc tuổi già mà không chạy may ra được chủ nuôi làm gà giống. Làm gà giống được ăn uống , đi lại tự do, mái cả bầy thích đạp lúc nào được lúc ấy.

 Nếu mình qua được những trận chiến và về già như những chú gà chọi, tất nhiên mình không có sức đạp mái như thế. Mình chuyển sang thú vui là nuôi gà, đánh cờ, tổ chức đá gà làm niềm vui thay thế.

 Bây giờ trở lại chuyện 45 năm qua, mình chỉ duy nhất một lần được giấy khen của nhà nước. Mình đi học , đi bộ đội, đi làm công nhân chưa bao giờ được giấy khen nào. Oái ăm thay lúc đi tù mình lại được giấy khen đóng mộc đỏ hẳn hoi. Mà giấy khen thuộc loại hiếm nhé, còn hiếm hơn cả bằng khen anh hùng lao động của Trịnh Xuân Thanh. Gì chứ giấy khen anh hùng lao động, anh hùng lực lượng vũ trang đầy. Nhưng giấy khen cho phạm nhân xuất sắc mình nghĩ đến giờ ở Việt Nam chỉ có vài chục người là cùng.

 Mình kể chuyện được giấy khen này xem có xứng đáng không nhé, lỡ mai kia bị thu hồi các bạn còn biết.

 Ở trại tù mình ở đa phần là đội gạch, vôi. Lao động cực kỳ nặng nhọc, đúng là khổ sai.

Đầu tiên mình bị phân về đội gạch, một ngày phải bê 1250 viên gạch ướt đi phơi khô. Mỗi lần bê được 5 viên. Gạch ướt cũng nặng, nhưng bê nhiều cũng không được vì sức nặng viên này đè viên kia sẽ làm hỏng gạch. Máy đóng gạch đặt dưới hố thấu, xén đất bỏ vào cho nhanh. Người bê gạch bê từ dưới hố lên sân đất phẳng để phơi. Phải đi lại 250 lần một ngày, leo lên dốc cao và bê đi 300 mét giữa mùa hè nắng như đổ lửa.

 Bữa ăn là vài cọng rau muống luộc , ít nước muối và hai bát cơm. Buổi sáng được ăn một bát cơm nguội với muối hoặc một cái bánh mỳ khô khốc do mua lại của hàng ế, tồn ngoài chợ. Ban đêm nằm nghiêng như cá hộp, nếu muốn xoay người thì đồng loạt cả chục thằng cùng xoay. Nóng như chảy mỡ, ở trong một cái nhà thấp tè mái bằng tấm xi măng.

 Ở đội gạch đấy, chỉ thích nhất lúc đào đất cho vào máy gạch mà đào phải xương người. Gặp xương người thì cả đội ngừng lại, đi mua rượu về rửa xương và bọc vải đỏ mang đi chôn chỗ khác. Chẳng biết khu đất đấy xưa kia là gì, nhưng xương người cứ vài ba hôm lại vớ được cái sọ hay cái ống tay, ống chân. Những lúc vớ được xương người như thế, nghỉ cũng được nửa tiếng mới làm tiếp. Nên nhiều phạm nhân thấy vài hôm không thuổng đất được xương người là ước ao. Đầu tiên vớ được còn sợ, sau vớ được có thằng không kìm nén được reo hân hoan như bắt được của.

 Ông Hưng anh mình đến thăm, nhìn mình da bọc xương, đi liêu xiêu, nói không ra lời. Ông lắc đầu bảo thế này không được. Ông về lo tiền với trại để mình chuyển sang đội rau.

 Bọn tù cùng đội gạch ở trước đó cũng bảo mình là , mày không làm trách nhiệm thì cũng về trại làm cây cảnh, chứ nhà phố cổ lại tù đầu như mày chả đứa nào làm mãi thế này. Khi mình có giấy gọi về đội rau, ông quản giáo đội gạch nói.

- Mày mới về thì tao phải để cho làm mấy bữa, rồi vài tháng nữa tao cất nhắc. Mày về trại làm gì cho gò bó. Nói thật tao cũng ngắm cho mày có chỗ để ở với tao lâu dài.

Mình bảo.

- Thầy không nói sớm, nhà em cốp tiền về đội rau rồi.

Ông quản đội gạch bảo.

- Thì mày nói không đi là xong. Để tao vào trại gặp nói cho. Tiền đưa cho ai rồi thì thôi, tao không lấy của mày nữa.

Thằng đội trưởng đế thêm vào.

- Đm thằng ngu, đời cải tạo được thầy nói câu như thế mà không nhận. Tao ở đây 3 năm chưa thấy ai thầy nói như với mày.

Mình lắc đầu.

- Thôi nhà em nói với người ta rồi, em đi.

Ông quản gạch nhìn mình có vẻ tiếc thật, ông nài thêm.

- Tao nhận mày làm trò thật, trò tình cảm không phải tiền nong gì, ở đây với tao đi.

Ông công an dẫn giải ngồi trên cái xe cúp 81 màu xanh nhìn mình nói.

- Tuỳ mày đấy.

Mình leo lên xe ông chào ông quản đội gạch và bảo ông dẫn giải thầy cho em đi.

Ông dẫn giải chở mình đi như xe ôm, mình ngồi sau ngắm làng mạc, ruộng vườn và hàng quán hai bên đường. Rồi còn ghé vào hàng phở làm bát phở gà và uống Coca,  đến gần trại ông bảo mình xuống xe, ông lấy cái còng ra khoá tay mình lại bảo.

- Chịu khó tí để đi qua cổng trại người ta đỡ nói.

Mình về đội rau giữa mùa hè, đi gặt lúa xong thì ốm một trận khủng khiếp tưởng chết, sốt miên man. Phải nằm trạm xá của trại đến một tháng mới khỏi. Về lại đội rau mình đi làm dần dần lại sức.

 Vài tháng quen dần, mình mới bắt đầu để ý đến đội rau.

Đội này toàn con ông cháu cha, con bà hàng phở. Nghĩa là không phải thân thế thì phải tiền. Mức tiền cho tù 1 năm là 2 triệu. Từ 4 năm trở lên thì cứ mỗi năm 1 triệu. Tức án 4 năm thì phải nộp 4 triệu mới về đội này. Tuy thế nhưng đội chỉ nhận mức án 6 năm trở xuống thôi.

Đội rau được gọi là đội nhà giàu, các phạm nhân đa số gia đình đều có tiền cả. Họ sống không cần tiêu chuẩn lương thực thực phẩm của trại. Có một ba nhà dân gần đó chuyên nấu thức ăn cho bọn tù, thanh toán hàng tháng. Bọn có tiền thì đánh lô đề, mua thuốc phiện , chơi gái dễ hơn ở nhà. Khi cần chơi gái chỉ cần bảo nhà dân nấu ăn gọi, lúc sau vào nhà đó như mua bán gì, có gái sẵn trên giường nằm đợi. Cả ngày ở ngoài ruộng chỉ uống rượu, chè và tán phét, tối về trại ngủ.

 Mỗi thằng không thích làm, một tháng đóng cho quản giáo 300 nghìn ( thời điểm năm 1995) là chỉ việc ra cánh đồng lúa, ruộng rau, bờ ao ngắm trời đất và la cà hít không khí trong lành. Bọn còn lại không đủ tiền đóng thì lao động vật vờ, ruộng rau cỏ ngập đầu , rau còm cõi thu hoạch chỉ lấy lệ. Thằng đội trưởng thì nghiện nặng,  mỗi ngày nó chích đến hai mươi phân thuốc phiện vào ven. Sáng ra phân việc cho lấy lệ rồi đi chích, phê mắc võng nằm chửi đời. Một lũ vây quanh tán ra tán vào. Quản giáo và vũ trang thì ngồi trong cái phòng nhỏ cạnh nhà kho đánh chắn hay tá lả. Thỉnh thoảng ông quản giáo thò ra cửa nhìn thấy thằng nào thì sai đi kiếm bao thuốc lá.

 Có lúc không đủ chân do một ông có việc gấp đi hay không đến, ông quản đội rau mới dạo xuống ruộng tham quan. Lúc đó tù tranh nhau vớ cuốc, vớ thùng làm ào ào. Ông quản giáo tất nhiên biết hết, chả có thằng tù nào khôn hơn ông cả. Vì cả đời ông ở dây, mánh lới chúng ra sao ông biết hết. Ông đi cho đỡ chồn cẳng mà thôi. Cái đội tù này không cháu ông bà kia thì cũng là thằng đưa tiền cho ông rồi, nền ông không bận tâm lắm. Thằng nào vài tháng không nộp tiền thì ông chuyển đi đội gạch. Một vài thằng chăm chỉ làm như mình thì ông để đấy, cả đội 60 thằng ông chỉ để lại khoảng 3 thằng chăm làm như mình. Còn bọn còn lại thì hết tiền hay lâu không thấy các ông bà đồng chí của ông qua lại hỏi thăm nó, ông cũng hiểu ý cho đi đội gạch luôn.

 Một hôm ông ấy đi qua chỗ mình, mình bảo.

- Thưa thầy em có chuyện muốn nói.

Ông ấy đứng lại quắc mắt nhìn, đấy là mánh của công an gọi là trấn áp tinh thần. Cái này bọn cảnh sát giao thông, cơ động, công an phường dùng thường xuyên . Nên mình không ngại, ngại nhất đoạn là ông tưởng mình định đưa tiền, mà tiền thì mình không có. Tù nói chuyện với quản giáo chỉ ngoài tiền ra để xin gì thì chả có chuyện gì tử tế cả. Mình thì lại muốn thưa chuyện tử tế mới khó. Vả lại 60 thằng tù con ông cháu cha, con nhà khá giả thì mình loại tép không đáng được hỏi đến, nói chi đến chuyện muốn nói này nọ. Ông quản giáo gằn giọng.

- Cái gì.

Mình đến gần lễ phép.

- Thưa thầy, em muốn thử nhận một khoảnh đất, tự em mua giống, mua thuốc sâu, mua phân em chăm một vụ được không ạ.

Ông quản giáo tròn xoe mắt, chắc cả đời làm quản giáo của ông biết hết mọi ngóc ngách tâm lý của tù. Ông chưa bao giờ nghe thằng tù nào đề nghị như thế. Nghĩ một lúc ông gật đầu và hỏi.

- Mày chọn chỗ đất nào thì bảo thằng L ( đội trưởng).

Sáng sau thằng Lợi bảo mình.

- Đm mẹ ông, giờ ông được chân tự giác nhé. Người ta mất núi tiền, ông lừa được cả thầy thì giỏi quá.

 Mình nhận một sào đất, ngày đầu cuốc rộp tay cho bật đất lên, rồi đập đất nhỏ. Nhặt cỏ rác và sỏi đá. Vun luống và nhờ nhà dân mua cây giống, đó là giống hoa lơ. Mình cũng nhờ mua vài cuốn sách về nông nghiệp đọc để hiểu cách chăm các loại rau theo mùa.

 Bọn tù bảo mình điên, ông quản giáo không nói gì. Nhưng hai anh cảnh sát canh gác trẻ thì lại rất quý mình, trong mắt các anh ấy mình như một thằng em ngoan và có chí. Hai anh đều không hút thuốc lá, phạm nhận gặp gia đình mời các anh. Các anh cầm rồi lại mang xuống cho mình. Hai anh ấy chỉ hơn mình vài tuổi, quân hàm thiếu uý và hạ sĩ quan.  Đầu tiên là anh thiêú uý cho thuốc, anh hạ sĩ thấy thế cũng cho theo.

 Ruộng hoa lơ được một tháng thì có sâu, mình nhìn những lá cây lỗ chỗ thắt cả ruột. Thế này sao mà có hoa lơ được. Mình cặm cụi đi bắt sâu rồi phun thuốc, chăm như nghệ nhân chăm cây cảnh. Rồi mình còn phạt cả một khoảng trống quanh ruộng rắc vôi đề phòng sâu chỗ khác vào. May rồi cũng không còn sâu. Lại gặp mưa to mấy hôm, ruộng rau úng nước sợ thối rễ. Phải đào một cái hố cuối ruộng rồi khơi dốc các rãnh luống cho nước chảy về đó không tụ. Cái hố đấy đầy mới thấy mình ngu, lại tiếp tục đào rãnh thoát ra ruộng lúa xa cả trăm mét.

 Đêm nằm ngủ mơ thấy ruộng rau, chả còn nghĩ đến gì, còn chả nhớ là mình đang là phạm nhân nữa.

 Gần 4 tháng bắt đầu từ khi nhận ruộng, hoa lơ đã thu hoạch được. Nhìn những cục hoa lơ trắng ngà vàng giữa đám lá xanh, bỗng chả thiết gì đến chuyện phố phường và ngày về nữa.

 Mình bảo ông thiếu uý canh gác.

- Thầy dẫn em ra chợ, em gánh rau bán được không.? Bán ngoài đó cho được giá.

Ông thiếu uý bảo.

- Tao dẫn mày ra đầu đường, mày tự đi ra chợ bán.

Mình không biết nói gì để cám ơn ông, như thế ông đã đứng ra bảo lãnh cho mình. Nếu mình ra chợ trốn về hay làm điều gì phạm pháp ông ấy sẽ bị liên luỵ. Mà liên luỵ chuyện như thế ảnh hưởng cực kỳ nặng đến sự nghiệp của ông. Ông ấy có thể chối từ, vì chuyện như thế không nằm trong quy chế trại giam. Nhưng ông gật đầu nhẹ như không với cái hậu quả nặng nề mà lỡ xảy ra.

 Mình bán một tuần hết chỗ ruộng rau, thu về được 2 triệu nộp cho ông quản giáo. Ông ấy cầm tiền  vui ra mặt. Sáng sau trước đội ông bảo.

- Từ giờ thằng Hiếu muốn làm gì nó làm, không phải ai phân công hay quản lý nó cả.

Ruông rau thu hoạch rồi, đời mùa mới trồng loại khác. Hàng ngày mình đi lang thang trên cánh đồng thấy gì cần làm thì làm, như be bờ, phun thuốc sâu, khơi rãnh...việc gì một mình làm không đủ thấy cần người thì báo đội trưởng cho thêm người.

 Được một tháng thì vào vụ rau mới, mình gặp ông quản giáo nói thẳng.

- Mỗi thằng đưa tháng 300 cho thầy, trong khi đó đất để không, ban giám thị người ta nhìn cũng khó chịu khi thấy thế, tù thì lại nhởn nhơ. Thầy cho em chọn chục thằng, phân chục miếng ruộng, không lấy tiền chúng nó nữa. Chăm rau tốt bán cho bếp trại được không ạ.?

Ông quản phất tay.

- Thực hiện đi.

Mình chọn được chục ông thì có bốn ông nghiện, được cái bốn ông nghiện này cũng hiền và chăm. Mình giao hẹn là bốn ông sáng ra chỉ được chích đủ liều , không được chích phê quá rồi kiếm chỗ nằm hay ngồi. Cái giống nghiện chích đủ cữ làm lại rất hăng, gánh nước tưới, xới sáo ầm ầm.

Từ đó bội thu rau, cứ quả rau nào đầu mùa được giá là mình cho mang ra chợ bán lấy tiền nộp quản giáo, ông quản lại bảo để ông mua giống, phân, thuốc sâu và cho cả trâu cày cho đỡ phải cuốc, mua cho cả máy bơm. Giữa mùa cân cho bếp trại. Đội được trại khen là năng suất, thành tích. Được cả bà Nguyễn Thị Bình phó chủ tịch nước về thăm đội xuống ruộng rau. Mình cho bốn ông nghiện cặm cụi nhổ cỏ, các ông nghiện hơi phê thích tỉ mẩn, cần mẫn. Bà Bình nhìn 6 thằng tù còn lại ra chào bà, thằng nào cũng khoẻ mạnh, cơ bắp đâu ra đấy khen nức nở. Còn những thằng khác thì bị nhốt trong trại, tất nhiên là lúc bà Bình thăm, ai cho chúng nó lởn vởn ra đó làm gì.

 Mình được nhận bằng khen phạm nhân xuất sắc. Xứng đáng quá đi chứ nhỉ.?

Bọn DLV của công an đi về trại tù hỏi, chả nói được cái gì. Chỉ nói mình được khen phạm nhân xuất sắc, được giảm án và có lần dánh nhau bị kỷ luật.

Về chuyện đánh nhau trong tù, đương nhiên là phải có, tù tránh sao được. Mà không chỉ lần ấy, còn đầy lần. Cái lần bị kỷ luật chẳng quan đánh cháu ông ban nhân sự là cấp trên ông quản giáo mình mới bị dính thôi.

 Còn chuyện được khen và giảm án là đương nhiên, mình xứng đáng với những gì mình đã làm một cách ngay thẳng bằng mồ hôi và trách nhiệm. Chả phải nợ nần mang ơn gì chế độ này. Đến ông thiếu uý giúp mình vụ bán rau cũng chính là lúc ông ấy làm sai chế độ, làm sai quy chế trại giam.

Người Buôn Gió

Xin mời quý vị xem Video :  Tại sao Bí thư Đinh La Thăng thoát nạn và đã trở lại mạnh mẽ hơn xưa?




(Blog Người Buôn Gió)


Quốc gia nào được hưởng lợi nhiều nhất khi Kim Jong Nam bị sát hại, sẽ là câu trả lời cho câu hỏi: Kẻ chủ mưu ám sát Kim Jong Nam là ai? Liệu có bàn tay của TQ với sự đồng lõa của VN hay không?



Đăng ký kênh để nhận tin tức mới nhất tại đây: goo.gl/kP1Fdk

(Tin tức Hàng ngày)
Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.