Sự vận động của lịch sử, nhất là tại một bước ngoặt cụ thể, thường gắn với sự xuất hiện nhân vật lịch sử cụ thể. Điều này cho thấy, tính cách của nhân vật lịch sử cụ thể có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn sự vận động của lịch sử. Còn 6 – 7 tuần lễ nữa Trump mới chính thức tuyên thệ nhậm chức (khả năng kết quả bầu cử bị lật ngược tuy đã được đặt ra, nhưng hầu như sẽ không có thay đổi gì), rồi chính quyền Trump sẽ làm gì 4 năm tới? – đấy là những chuyện đang ở phía trước. 


Song những gì đã thấy được trên thế giới và tại nước Mỹ hôm nay, cùng với những ý đồ hoặc khuynh hướng đã lộ ra phần nào của Donald Trump tranh cử, có thể giúp chúng ta rút ra một số nhận định tiếp theo (saubài 1).

I. Nhìn rõ hơn nữa thế giới đã sang trang và hiện tượng Trump

Hầu như có sự nhận định thống nhất của nhiều học giả Mỹ có tên tuổi các trường phái khác nhau, không ít trong số họ đã được giải thưởng Nobel (trải dài từ tả sang hữu – ví dụ như từ Chomsky, Stiglitz… … đến Kissinger):

Trật tự thế giới hình thành từ các giá trị ra đời sau chiến tranh thế giới II đã bị xáo động, thế giới xuất hiện nhiều vấn đề mới khiến quyền lực tại nhiều mước có xu hướng đẩy lợi ích quốc gia lên vị trí ưu tiên chiến lược cao nhất, hiện tượng Trump là cú sốc toàn cầu (a global upheaval) kể từ sau chiến tranh thế giới II. 

Nhận định này được chia sẻ rộng rãi trên thế giới, mặc dù có sự đánh giá rất đa dạng về các nguyên nhân của hiện tượng. 

Dưới đây xin lưu ý những diễn biến nổi bật trong thế giới hôm nay. 

Các thể chế vận hành quá trình toàn cầu hoá kinh tế trong những thập kỷ gần đây một mặt thúc đẩy quan trọng sự phát triển kinh tế thế giới; đặc biệt là quá trình tự do hoá các mối quan hệ kinh tế và các tiến bộ của khoa học và công nghệ (nhất là thế giới đã bước vào cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư – the industrial revolution 4.0) đã tạo ra những thành tựu phát triển mới tại cả 2 nhóm nước phát triển và đang phát triển. 

Song mặt khác, như một hệ luỵ khách quan tất yếu, chính sự phát triển này gây nên những thay đổi, tích tụ dần thành nhiều chấn động lớn, có thể khái quát dưới đây:

(1) Chấn động do những dòng chảy của 4 yếu tố kinh tế cơ bản là hàng hoá, vốn, công nghệ, và nguồn nhân lực trong những thập kỷ toàn cầu hoá vừa qua đã thay đổi, vượt lên trên khả năng vận hành của các thể chế và sự thích nghi của con người. 

Nguyên nhân cơ bản là tự do hoá kinh tế trong quá trình toàn cầu hoá và sự phát triển của khoa học và công nghệ những thập niên vừa qua đã phá vỡ nhiều thể chế hiện hành trong mỗi quốc gia hay trong các mối quan hệ kinh tế – chính trị quốc tế; sự vận động này mang lại nhiều phát triển mới, nhưng đồng thời cũng gây ra nhiều bất cập hoặc thậm chí những rối loạn mới, những thách thức mới (Michael Spence). Rõ thấy nhất là các hiện tượng: một số ngành nghề biến hẳn tại các nước phát triển với nhiều hệ quả kinh tế – chính trị – xã hội lâu dài; sự di chuyển lao động tự nó đã tạo ra nhiều áp lực mới, lại càng trở nên đặc biệt nhạy cảm tới mức nhiều nước hầu như không thể chịu đựng nổi do các vấn đề nhập cư, di tản..; những hệ quả mặt trái của công nghệ thông tin chưa thể kiểm soát được như: ăn cắp bản quyền, dòng tiền đen, sự lũng đoạn của nạn tin tặc… vân vân… và nhiều hệ luỵ kèm theo. 

(2) Chấn động do sự phân hoá mới không thể tránh được, với hệ luỵ làm trỗi dậy chủ nghĩa quốc gia (nationalism) trong quá trình toàn cầu hoá. 

Tại hầu hết các nước phát triển – được coi như đầu tầu của con tầu thế giới – đều xuất hiện nhiều vấn đề chưa từng có – như một hệ quả tất yếu: có quá nhiều nhóm người hay các tầng lớp bị thiệt thòi và trở thành nạn nhân của quá trình toàn cầu hoá, nhiều giá trị cơ bản từng tạo nên trật tự và đời sống tinh thần của những quốc gia này bị lung lay, nảy sinh vấn để “xét lại” (revise, revaluate) nhiều quan niệm và niềm tin liên quan đến toàn cầu hoá và hội nhập mà họ từng theo đuổi… 

Sự phân hoá mới xuất hiện trong đời sống kinh tế – chính trị – xã hội là không thể tránh khỏi. Đồng thời sự già cỗi hay tha hoá theo thời gian có tính tất yếu của các thể chế hiện hành càng làm cho quá trình phân hoá mới này nghiêm trọng thêm, bởi vì không có một thể chế nào có thể toàn mỹ vĩnh viễn. 

Trong khung cảnh ấy đáng chú ý là chủ nghĩa quốc gia (nationalism) trỗi dậy trở lại. Khuynh hướng này mang những biểu hiện của chủ nghĩa dân tuý (populism), tại một số nước đã nhuốm màu sắc chủ nghĩa phát xít hoặc chủ nghĩa phân biệt chủng tộc. 

Tóm lại, đây là sự phân hoá trong lòng mỗi quốc gia trong bối cảnh đồng thời diễn ra sự phân hoá giữa các quốc gia với nhau bên trong hoặc bên ngoài các tổ chức quốc tế và khu vực. 

(3) Chấn động do cục diện quốc tế một siêu đa cường đã chín muồi, đang làm xuất hiện nhiều điểm nóng mới và những vấn đề mới, chiến tranh lạnh II đã xuất hiện, phảng phất không khí chiến tranh thế giới III. 

Sau chiến tranh lạnh I quá trình toàn cầu hoá kinh tế phát triển mạnh mẽ, tuy nhiên nhiều điểm nóng trên thế giới và những thách thức truyền thống hoặc phi truyền thống tiếp tục tồn tại hoặc có những hình thức vận động mới. 

Hiện tại nổi lên là các sự kiện (i) Nga tham chiến ở Syrie và chiếm Krym trong bối cảnh quan hệ với Mỹ-NATO ngày càng căng thẳng, (ii) cán cân quyền lực đang lên của Trung Quốc thao túng nhiều vấn đề trên thế giới và đặc biệt tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương – Biển Đông, (iii) các vấn đề nóng ở Trung Đông và vấn đề IS không có lối ra, (iv) vai trò suy yếu tiếp tục của Mỹ và rạn nứt của EU là những hiện tượng trực tiếp làm cho cục diện thế giới đi vào thời kỳ căng thẳng mới, với đụng độ và nguy cơ đụng độ khu vực đang gia tăng. Chiến tranh lạnh II đã xuất hiện, phảng phất không khí chiến tranh thế giới III. 

Thực tế này đã tạo ra xu thế đẩy quyền lợi quốc gia lên vị trí ưu tiên chiến lược cao nhất như một phản ứng tất yếu. Những sự kiện nổi bật là Brexit, Putinism, giấc mơ Đại Trung Hoa, và bây giờ là Trumpism ở Mỹ. 

Không chỉ như vậy, tại một số nước Đông Âu như Hungarie, Bulgarie và Balan đã có hơi hướng xoay trục xa EU vì không thể chấp nhận thu nạp di tản từ Bắc Phi; Đông Nam Á có hiện tượng Rodrigo Duterte vì vấn đề tệ nạn ma tuý và vấn nạn ly khai trong nước không giải quyết được, và đồng thời vì nhiều lý do khác nữa nên đang muốn bỏ Mỹ để đi với Trung Quốc – Nga; trong ASEAN cũng có những biểu hiện xoay trục – rõ nhất là qua những vấn đề liên quan đến Biển Đông, có thể vì chiến lược xoay trục của Mỹ quá yếu trong khi bành trướng ảnh hưởng của Trung Quốc gần như là bất khả kháng. 

Những hiện tượng tương tự như vậy của chủ nghĩa dân tuý cũng đã xuất hiện ở một số nước châu Mỹ Latinh. 

Đáng lo ngại cho EU là tại Pháp có hiện tượng Marine Le Pen với Mặt trận Dân tộc (FN), đang công khai đi theo những quan điểm của Pétain xưa kia (trong đó có vấn đề bỏ đồng minh để hợp tác với Đức Quốc xã. FN đang tìm mọi cách nhảy vào nắm chính quyền trong cuộc bầu cử tới ở Pháp. Tại nhiều nước EU khác cũng bắt đầu xuất hiện những hiện tượng của chủ nghĩa dân tuý rất nhạy cảm. Báo chí phương Tây mô tả đó là xu thế “exit” (ví dụ như Brexit – tạm gọi là xu thế ra đi”), mà động lực cốt lõi vẫn là quan điểm lợi ích quốc gia trên hết – như là một hệ luỵ của quá trình toàn cầu hoá.

Trên thực tế hiện tượng exit đang nở rộ thành phong trào, được đặt cho cái tên “mùa thu của những người châu Âu yêu nước”… Thậm chí đã có những dự báo sau Brexit có thể sẽ là Francit, hoặc nguy cơ EU tách đôi: một mảng do Đức cầm đầu, mảng kia do Pháp… 

(4) Chấn động Mỹ. Sự phát triển của Mỹ trong những thập niên toàn cầu hoá gần đây, cùng với những tác động đối nội và đối ngoại của quá trình này và những hệ luỵ tất yếu, cuối cùng đã tạo nên cơn sốc ngay trong lòng nước Mỹ (đến mức nước Mỹ cũng phải quẫy lên – bài 1).

Vì là chấn động của siêu cường số 1, nên nó đã tạo ra cú sốc toàn cầu hôm nay.

Phân tích sâu hơn, có thể nói chấn động Mỹ – hay là hiện tượng Trump – bắt nguồn từ những nguyên do sau đây: 

– Sự bất mãn của các tầng lớp và các nhóm dân cư Mỹ phải trả giá cho những bất cập của quá trình toàn cầu hoá; nhiều giá trị và quan điểm chiến lược của chính nước Mỹ bị quá trình toàn cầu hoá thách thức nghiêm trọng – nhiều lúc được mô tả là rối loạn, suy tàn.., 

– tâm trạng trong lòng nước Mỹ cho rằng Mỹ đang tạo ra ấn tượng thoái lui (retreat) trong chiến lược toàn cầu do những giải pháp nửa vời hoặc chưa đủ cứng rắn suốt 8 năm Obama, 

– vấn đề Frankenstein Trung Quốc chưa có giải pháp, sự bế tắc của tình hình Syrie với sự tham gia của Nga làm cho các vấn đề ở Trung Đông nan giải hơn, 

– sự ỷ lại vào cái ô bảo trợ Mỹ của NATO, của nhiều đồng minh và các liên minh khác trở thành gánh nặng ngày càng không kham nổi đối với Mỹ, hạn chế Mỹ tập trung vào những ưu tiên của riêng mình, và ngày càng đẻ ra cho Mỹ những thách thức mới, giữa lúc trên thế giới xuất hiện ngày càng nhiều vấn đề nóng. 

– Vân vân.

Đáng chú ý chấn động Mỹ xảy ra trong bối cảnh kinh tế Mỹ 8 năm thời Obama là nền kinh tế khoẻ mạnh nhất trên thế giới – với nghĩa ổn định và bền vững hơn so với hầu hết các cường quốc công nghiệp khác (xếp thứ hai là kinh tế Đức). Song Mỹ vẫn phải quẫy lên như vậy, chứng tỏ chấn động này là không cưỡng nổi, tạo ra mảnh đất giúp Trump thắng cử với khẩu hiệu trung tâm “We make America great again!”, đồng thời dấy lên cao điểm chưa từng có của chủ nghĩa dân tuý mới ở Mỹ kể từ sau chiến tranh thế giới II. 

Sau chiến tranh thế giới II, nước Mỹ từng có những chấn động lớn trong nước, thường xuất phát từ những nguyên nhân bên ngoài. Có một số chấn động lớn xuất phát từ những nguyên nhân trong nước – điển hình như phong trào của người Mỹ gốc Phi đòi quyền bình đẳng và xoá nạn phân biệt chủng tộc với nhân vât thần tượng Martin Luther King, đấy thường là những chấn động thúc đẩy xu thế tiến bộ ở Mỹ. Cú sốc Trump có thể được coi là một chấn động từ bên trong, nhưng lần này là làm phân hoá nước Mỹ, đánh dấu một suy yếu mới của Mỹ, đồng thời cũng phản ánh một đặc tính Mỹ: luôn quẫy lên để tìm lối ra. 

II. Hai kết luận sơ bộ có thể rút ra sau cú sốc toàn cầu

Nhiều học giả Mỹ và trên thế giới cho rằng còn khó đoán tổng thống đắc nhiệm thứ 45 của Mỹ sẽ làm gì cho đến khi chính quyền Trump chính thức đi vào hoạt động. Song đều có nhận định chung: Trước mắt Mỹ có một thời kỳ chưa biết kéo dài bao lâu chứa đựng nhiều bất định, kéo theo nhiều tác động toàn cầu. 

Tuy nhiên, thể rút ra kết luận đầu tiên: 

Sau chiến tranh thế giới II, cục diện quốc tế bước sang một trang mới với sự ra đời của một trật tự mới khác hẳn so với trước. Mô tả theo quan điểm tập hợp lực lượng, đó là sự hình thành một thế giới gồm chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa tư bản và phong trào độc lập dân tộc. Hồi ấy ngôn ngữ chính thống của “phe ta” gọi trật tự ấy là thế giới của hai phe bốn mâu thuẫn.

Thế giới đã sang trang hôm nay không xuất xứ từ những nguyên do chiến tranh, mà là do quá trình phát triển năng động và thịnh vượng nhất cho đến nay của toàn cầu hoá kinh tế thế giới 3 thập niên sau chiến tranh lạnh đã tích tụ nhiều vấn đề mới phải giải quyết. Đây là mặt trái của tấm huân chương. Sự sang trang này diễn ra trong bối cảnh trật tự quốc tế một siêu đa cường đã chín muồi, với những thách thức truyền thống và phi truyền thống hoàn toàn mới.

Thế giới sang trang hôm nay làm phá sản moi ý thức hệ và mọi thứ chủ nghĩa, không còn vấn đề “Ai phải lựa chọn phe nào?”; nhưng lại đặt ra không thể tránh né cho mọi quốc gia – hầu như không có ngoại lệ, dù là Mỹ hay là bất kỳ một nước đang phát triển nào – câu hỏi nguyên thuỷ vốn mang tính mất / còn. Khác chăng là hôm nay câu hỏi nguyên thuỷ này trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết trong lịch sử đương đại.

Đó là: 

– “Quốc gia hôm nay phải được phát triển như thế nào, cùng đi với cả thế giới ra sao để tồn tại và phát triển?”, – tất yếu dẫn tới câu hỏi tiếp theo: “Làm gì, làm thế nào để có được nội lực quốc gia đáp ứng được thách thức mới này?” 

Trả lời được câu hỏi mất / còn nguyên thuỷ nhưng hôm nay trở nên vô cùng cấp thiết này, sẽ dẫn tới kết luận: Sức mạnh nội lực quốc gia và ý chí dân tộc là yếu tố quyết định trong thế giới sang trang. 

Đặc biệt là trong thế giới hôm nay, sẽ không thể nào phát huy được nội lực quốc gia, nếu không thông qua hội nhập sâu sộng vào sự vận động của thế giới trong quá trình toàn cầu hoá đang tiếp tục phát triển không ngừng nghỉ, song hiển nhiên với những phương thức mới và đòi hỏi mới. 

Thành tựu đạt được của mọi quốc gia trên con đường toàn cầu hoá 3 thập niên vừa qua khẳng định: Trong thời đại toàn cầu hoá, con đường giải phóng nội lực, đồng thời tạo ra khả năng cùng dấn thân cho những đòi hỏi chung của cả thế giới để giành thắng lợi, đó là con đường dân tộc và dân chủ[2], nhưng hôm nay đòi hỏi nhiều hơn về chất lượng con người và thể chế vận hành quốc gia. Đây có lẽ là kết luận quan trọng nhất cho nước ta trong tình hình thế giới đã sang trang hôm nay. 

Kết luận 2: Cục diện Châu Á Thái Bình Dương trở nên nóng hơn, đặc biết tại địa bàn Biển Đông có thể xẩy ra những đụng độ quyết liệt nếu Trung Quốc không bị kiềm chế thoả đáng. 

Cùng với quá trình phát triển manh mẽ của toàn cầu hoá, Châu Á Thái Bình Dương từ vài thập kỷ nay đang ngày càng trở thành khu vực phát triển năng động nhất của thế giới. Trong cục diện thế giới mới hôm nay, Châu Á Thái Bình Dương càng nổi lên là trận địa chính tranh giành ảnh hưởng Mỹ – Trung và chi phối sâu sắc bàn cờ thế giới. 

Trong tranh cử, Trump đã làm nổi bật sự thật: Đối thủ hàng đầu đang gây cho Mỹ nhiều thách thức lớn là Trung Quốc trên các phương diện kinh tế, chính trị và trong các vấn đề toàn cầu, đang trực tiếp uy hiếp mạnh nhất vị thế của Mỹ. Nội dung tranh cử cũng cho thấy Trump đặt Nga là đối thủ số 2, và đã nêu ra hướng cùng hợp tác giải quyết một số vấn đề – trước hết ở châu Âu và Bắc Phi. Nếu nhìn vào những mối nguy tiềm tàng của liên kết Nga – Trung (còn được mô tả là cuộc hôn nhân bất đắc dỹ) đang diễn ra, càng thấy rõ Trump không muốn để liên kết bất đắc dỹ này thành mối nguy lớn, và Mỹ càng không thể coi nhẹ trận địa Châu Á Thái Bình Dương. 

Để xem rồi đây giữa nói và làm sẽ khác nhau như thế nào, song những phê phán gay gay gắt của Trump về thương mại của Trung Quốc với Mỹ, và việc tuyên bố tăng cường lực lượng hải quân, ít nhiều hé ra những gì Trump có thể sẽ làm với Trung Quốc. 

Gần đây nhất, một biểu hiện mới nữa trong thái độ đối với Trung Quốc – ngày 3-12-2016, Trump đã phá lệ và trở thành tổng thống đầu tiên kể từ thời Carter nói chuyện (điện đàm) với tổng thống Đài Loan. Cuộc điện đàm này do phía Đài Loan lobby và chỉ mang tính xã giao, nhưng đã đụng chạm thẳng vào vấn đề cốt lõi trong quan hệ Mỹ – Trung: “quy chế một nước Trung Quốc”. Trung Quốc đã có phản đối chính thức của Bộ Ngoại giao. Mặc dù Trump đã nói sẽ rút khỏi TPP, song hiển nhiên Trump đang tiếp cận vấn đề Trung Quốc khác với Obama (bị Trump phê phán là bạc nhược). Trước sự chỉ trích của một số chính khách và nhà báo Mỹ về cuộc điện đàm này, nhóm cố vấn của Trump giải thích: Trump hoàn toàn biết ông ta nói gì (ý nói không hớ hênh và hiểu sự nhậy cảm của vấn đề) và bình luân: Làm như Trump tác dụng sẽ còn mạnh hơn những gì thời Obama đã làm cho xoay trục (pivot)! Phản ứng của báo chí Trung Quốc sục sôi: Điện đàm này là một trò tiểu sảo, chỉ tạo dịp cho Mỹ sẽ được nếm sức mạnh của Trung Quốc!.. Ngày 05-12-16 Trump lại tiếp tục phê phán, đại ý: Trung Quốc có hỏi ý kiến Mỹ việc giữ tỷ giá thấp đồng tiền của họ, đánh thuế cao hàng Mỹ vào Trung Quốc, xây dựng các căn cứ quân sự giữa lòng Biển Đông không? Làm như thế có được không?.. 

Nghĩa là Trump vẫn rắn lên. Song vẫn phải chờ trong hành động rồi mới rõ được giữa Mỹ và Trung Quốc ai sẽ là hổ giấy trong chuyện này. Dư luận cũng rất chú ý Kissinger lúc này đang thăm Trung Quốc (từ 03-12-2016). 

Thực tế đang diễn ra là: Từ thời Giang Trạch Dân đến nay, Trung quốc đã triệt để khai thác 4 yếu tố có lợi thế lớn để khẳng định quyền lực của mình tại Biển Đông và bành trướng ảnh hưởng trên thế giới. Đó là: thời gian, ưu thế tại chỗ, sức mạnh mềm, sự nhân nhượng của đối phương. 

Hôm nay Trung Quốc đã giành được lợi thế áp đảo và thách thức trực tiếp các nước trong khu vực, uy hiếp con đường hàng hải huyết mạch Malacca, đã lên tiếng muốn Mỹ chia đôi Thái Bình Dương. Đồng thời Trung Quốc đã xúc tiến được những bước quan trọng chiến lược “một vành đai, một con đường” với cái tên con đường tơ lụa Trung Quốc. Đặc biệt Trung Quốc ngày nay trở thành thị trường xuất khẩu rất quan trọng không thể thiếu đối với tất cả các nền kinh tế lớn – kể cả Mỹ. 

Tóm lại, trong vòng 3 thâp kỳ kể từ thời Giang Trạch Dân, Trung Quốc từ cường quốc thứ 5 đã bước lên cường quốc thứ hai sau Mỹ, trực tiếp uy hiếp vị thế của Mỹ; tranh chấp Mỹ – Trung trở thành nhân tố chính chi phối bàn cờ thế giới hôm nay. Sự phát triển này của Trung Quốc ngoài những nguyên nhân tự thân, còn có 2 nguyên nhân bên ngoài quan trọng khác: 

(a) Bằng mọi thủ đoạn và hầu như bằng mọi giá, Trung Quốc đã khai thác tối đa mọi cơ hội vơ vét làm giầu trong quá trình tham gia toàn cầu hoá,

(b) tận dụng mọi sai lầm và các nhân nhượng của phía Mỹ nói riêng và cả thế giới phuơng Tây nói chung.

Không phải ngẫu nhiên trong giúp Trump tranh cử, nhóm cố vấn đã nêu ra: Không thể chấp nhận Trung Quốc đang thách thức cả thế giới mà hôm nay vẫn cứ hưởng mọi quy chế dành cho nước đang phát triển!

Ngay sau khi nhậm chức nhiệm kỳ đầu, Obama đã tìm cách kiềm chế qúa trình phát triển nói trên của Trung Quốc với dự án hợp tác Mỹ Trung G2. Nhưng kết quả đạt được là: Không có G2, Trung Quốc năm vào cuối cùng của chính quyền Obama đã mạnh thêm nhiều so với cách đây 8 năm, hiếu chiến hơn, lấn thêm được những bước mới quan trọng, và ngày nay thách thức Mỹ quyết liệt hơn.

Trung Quốc hiện nay tuy ngày càng nhiều khó khăn nghiêm trọng bên trong (hai chục năm nay liên tục có những dự báo về sự sụp đổ của Trung Quốc mà chưa thấy đổ!), vấp phải không ít phản ứng của bên ngoài. Song trong thế giới đang phân hoá thành những cực khác nhau, 8 năm Obama vừa qua cho thấy sự uy hiếp của Trung Quốc vẫn đang tiến triển, hoặc chưa thấy xuất hiện những yếu tố nào có thể chặn lại sự tiến triển này.

Cách tiếp cận quyết liệt của Trump phải chăng cho thấy Trump muốn thay đổi thực tế nói trên trước khi quá muộn?

Tuy một ngày không xa kinh tế Trung Quốc sẽ có quy mô lớn hơn Mỹ, nhưng khoảng cách phát triển của Trung Quốc so với Mỹ và phương Tây còn lớn. Có những dự báo cho rằng còn một thời gian nhất định nữa Trung Quốc không thể thách thức Mỹ trong chiến tranh lớn, và cả Mỹ và Trung Quốc cũng đều tránh nguy cơ đối đầu nhau trực tiếp. Song 8 năm thời Obama còn cho thấy Trung Quốc thường xuyên sử dụng thế mạnh áp đảo tại chỗ, liên tục thực hiện được những bước nhỏ có tính toán trong khu vực Biển Đông mỗi khi có cơ hội hoặc tình hình đòi hỏi.

Có thể dự báo quan hệ Mỹ – Trung thời Trump sẽ nóng lên trên mặt trận tranh chấp kinh tế. Mỗi bên đều có những “võ” ăn miếng trả miếng nhau, khó mà nói rằng bên nào sẽ nuốt chửng ngay được bên nào – ít nhất vì các lý do:

– Sự lệ thuộc của Mỹ vào thị trường Trung Quốc không nhỏ, hầu hết các nước phương Tây khác cũng như vậy, việc tập hợp đồng minh cho mình của mỗi bên Mỹ – Trung trên trận địa này rất phức tạp, tính nguy hiểm của quyền lực mềm gia tăng (hiện tượng Duterte là ví dụ điển hình);

không thể một sớm một chiều thực hiện những chiến lược kinh tế có tính đảo ngược – ví như từ outsourcing quay trở lại reshoring;

trong toàn cầu hoá ngày nay các biện pháp của chủ nghĩa bảo hộ càng khó chống lại sự vận động của các quy luật kinh tế…

khả năng ăn miếng trả miếng nhau rất năng động: Trump rút TPP, ngay lập tức tại hội nghị cấp cao APEC 11-2016 (Peru) Tập Cận Bình tuyên bố: Trung Quốc là cơ hội cho thế giới, đưa ra đề nghị lậpKhu vực mậu dịch tự do Châu Á – Thái Bình Dương (FTAAP). Trung Quốc cũng đã ướm với phía Mỹ mô hình G2, nhưng theo cách nghĩ của Trung Quốc…
Vân vân…

Đương nhiên mặt trận tranh chấp kinh tế Mỹ – Trung này còn tuỳ thuộc vào những diễn biến tới trên thế giới, sẽ cuốn hút sự can dự hay dính líu của nhiều nước khác trong và ngoài Châu Á Thái Bình Dương với tính cách là nước đi với một bên, hoặc với tính cách là nước bên thứ ba. Như vẫn thường xuyên diễn ra trong trò chơi tranh giành quyền lực, một khi mỗi bên Mỹ – Trung phải huy động các biện pháp phụ trợ khác hậu thuẫn cho mặt trận tranh chấp kinh tế này của mình hôm nay, khu vực Biển Đông vốn rất nhạy cảm hiện nay lại được nhận thêm một tia lửa kích hoạt mới – trước hết bởi hai lẽ:

(1) dựa vào thế áp đảo tại đây, Trung Quốc có những khả năng trả đũa khả thi hơn ở những nơi khác;

(2) một sơ xuất, hoặc một bước lùi dù chiến lược hay chiến thuật của Mỹ tại đây đều có hệ quả nghiêm trọng.

Tới đây có thể kết luận một cách chắc chắn: Trump tiếp cận vấn đề Trung Quốc quyết liệt hơn Obama.

Tuy nhiên, vẫn còn một nghi vấn lớn:

– Tiếp cận này báo hiệu một bước đi chiến lược? Hay đây chỉ là việc Trump dọn dẹp đường xá, tạo thế cho một chiến lược? Bởi vì trong bàn cờ mới của Trump vẫn không thể thiếu Trung Quốc. Vả lại, trong giới giang hồ thường phải bạt tai nhau vài cái rồi mới nói chuyện – đấy là cách cư xử vẫn thấy.

Dù thế nào, liên quan đến nước ta, có thể nói ngay: Đông Nam Á và trước hết là Biển Đông đang nóng lên – cả kinh tế, chính trị, quân sự. 

III. Phần kết: Trump/Kissinger và thế giới

Hiện tượng Trump là cú sốc đánh dấu thế giới sang trang đi vào một thời kỳ vận động mới. Bài 1 đã đưa ra 5 đặc điểm của thời kỳ mới này như một phán đoán để tham khảo. Còn nhiều điều phải tìm hiểu nội dung sang trang. Chưa ai biết Kissinger đã cố vấn cho Trump những gì trong các cuộc gặp gần đây. Song giữa những gì Kissinger đã viết ra trong World Order (2014) và những phát biểu của Trump tranh cử hình như có một sắc thái giống nhau: sắp xếp lai bàn cờ thế giới, thay đổi luật chơi, tất cả vì sức mạnh Mỹ trên hết! – dù rằng họ có thể hiểu theo cách khác nhau. 

Theo Niall Ferguson (American Interest 21-11-2016), Kissinger cho rẳng: 

Quyền lực đang chuyển dịch từ Tây sang Đông trong một thế giới có những hỗn loạn mới, lợi ích của Mỹ là phải tìm cách tăng cường sức mạnh thật, chứ không phải là giương cao ngọn cờ đạo lý. Vì thế phải hành động thực tế và cứng rắn. Đặt vấn đề như vậy, Kisinger ngưỡng mộ một chuẩn mực của tổng thống Theodor Roosevelt – người đã nói và làm: “Nếu phải lựa chọn giữa một bên là thép và máu, một bên là sữa và nước lã, tôi thà chọn thép và máu, bởi vì điều đó tốt cho Mỹ, và về lâu dài cũng là cho cả thế giới!”

Bởi không nhận ra đặc điểm mới nói trên, chính giới Mỹ nói chung (cả Cộng Hoà và Dân Chủ) và chính quyền Obama nói riêng cứ bám vào đạo lý, nên đã thất bại toàn diện. Hệ quả: (1) làm hỏng (deteriorate) quan hệ Mỹ – Trung và dễ rơi vào cái bẫy Thucydides; (2) phá vỡ quan hệ Nga – phương Tây; (3) Âu châu tiếp tục rệu rã, ngoại giao không có sức mạnh làm hậu thuẫn, xảy ra Brexit, NATO kém cỏi; (4) không giải quyết được các vấn đề ở Trung Đông, trong khi đó nạn khủng bố ngày càng gia tăng, đặc biệt là thời Obama.

Sự vận động của lịch sử và văn hoá trong thế giới đang chuyển dịch như nói trên, sẽ tạo ra một trật tự thế giới của sự vận động 3 quyền lực Mỹ, Trung Quốc, Nga chi phối thế giới; vì vậy Mỹ nên cùng với những quyền lực này lập ra cho thế giới một trật tự của một loại hình bộ ba (a tripartite arrangement) Mỹ – Trung – Nga do Mỹ dẫn đầu. Lý giải như vậy, Kissinger (a) xếp châu Âu và tất cả những đồng minh khác theo các giá trị westphalian (các giá trị phương Tây và Cơ đốc giáo hiện nay – bao gồm EU, Canada, Úc, Nhật…) chỉ là những lực lượng đứng trong cánh gà của Mỹ, (b)chủ trương phân chia thế giới Hồi giáo thành những nước nhỏ dưới sự ảnh hưởng của một số nước nổi bật và Israel, và còn coi đây là cách hạn chế hữu hiệu nhất thiết phải thực hiện đối với Iran.

Kissinger khuyên Trump:

Không đối đầu toàn lực với Trung Quốc dù là trong thương mại hay trong vấn đề Biển Đông, mà nên thương thuyết toàn diện (comprehensive discussion) nhằm đối thoại và cùng phát triển. Để thuyết phục Trump, Kissinger cho rằng Tập là người có tính nguyên tắc (regularly) và khác Mao; khuyên Trump đặt mình vào vị trí của Tập sẽ rõ mọi chuyện.

Nên coi Nga thời hậu đế chế với Putin đứng đầu là một quyền lực lớn (great power) và cần đối sử bình đẳng, chứ không phải là một đối tác phụ thuộc.

Nên tận dụng Brexit kéo châu Âu ra khỏi trạng thái hướng nội quan liêu (burocratic introspection) và đòi họ phải tăng cường trách nhiệm chiến lược.

Nên giải quyết vấn đề Syrie theo hướng liên bang hoá như đã làm với Bosnia, tận dụng xu thế chống Iran và chống ISIS theo hướng phân chia nhỏ châu Phi (kantonization – thành các nước nhỏ) như vừa nêu trên. 

Chưa rõ Trump sẽ nghe Kissinger đến đâu, song trong những phát biểu của Trump về Nga, về Châu Âu, về NATO… rõ ràng có hơi hướng Kissinger. 

Riêng các phát biểu của Trump về Trung Quốc còn đầy ngờ vực – vì có thể Trump “nói dzậy mà không phải dzậy!”, hoặc là nói nhiều làm ít. Cũng có thể còn vì Trung Quốc là vấn đề khó, v… v…

Giới trí thức Mỹ phê phán gay gắt cả Kissinger và Trump, coi hiện tượng Trump ở Mỹ và các hiện tượng mang mầu sắc dân tuý châu Âu (bao gồm cả Brexit) là các biểu hiện suy đồi (decay) của trào lưu tiến bộ, là một bước thụt lùi của dân chủ, gây thêm những bất ổn định mới trên thế giới, cho rằng tình hình này nguy hiểm cho các nước nhỏ yếu: nguy cơ bị bỏ rơi và bị giành giật trong trò chơi quyền lực mới trên thế giới, giữa lúc các nước phát triển có xu hướng chỉ quan tâm trên hết đến lợi ích quốc gia của chính mình, thân ai nấy lo… 

Xin nhắc lại, không phải vô lý nhiều học giả Mỹ cho rằng với Trump nước Mỹ và thế giới đang bước vào một thời kỳ có nhiều bất định và chưa biết được nó kéo dài bao lâu. 

Điều chắc chắn là sự vận động và phát triển của kinh tế khiến cho quá trình toàn cầu hoá hiện nay không thể đảo ngược được, mặc dù nhiều luật chơi phải thay đổi, buộc người tham gia cuộc chơi phải thay đổi và thích nghi.

Riêng những điều Kissinger khuyên Trump về Trung Quốc, khiến người Việt Nam nhớ lại tâm trạng bị thí và thảm kịch đẫm máu đã xẩy ra sau Thông cáo chung Thượng Hải năm 1972: Chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam và trên toàn chiến trường Đông Dương bước vào thời kỳ ác liệt nhất – tới mức hôm nay, nhân dịp Kissinger xuất hiện trở lại trên diễn đàn chính trị, một số ý kiến ở Mỹ muốn quy kết Kissinger là tội phạm chiến tranh. Rồi sau đó là chiến tranh 17-02-1979 của Trung Quốc ập tới nước ta, vào lúc khói bom đạn của chiến tranh Mỹ vừa tắt. 

Theo Viet-Studies

Giáo sư Hoàng Chí Bảo.
Theo GS Hoàng Chí Bảo, biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ Đảng hiện nay có thể nói đã đến mức nghiêm trọng, không còn là cá biệt.

Giáo sư Hoàng Chí Bảo- nguyên Ủy viên Hội đồng lý luận Trung ương trả lời phỏng vấn của phóng viên VOV.VN về Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII.

“Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đã đến mức nghiêm trọng

PV: Ông đánh giá như thế nào về lần đầu tiên Trung ương đưa ra một cách có hệ thống những biểu hiện suy thoái về tư tưởng đạo đức, lối sống, đặc biệt nhấn mạnh đến biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ?

GS Hoàng Chí Bảo: Hội nghị Trung ương 4 khóa XII có một vị trí đặc biệt quan trọng, có thể nói đó là một sự tiếp nối rất hợp logic với Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI về cùng chủ đề là giải quyết những vấn đề cấp bách trong xây dựng Đảng, mà nổi lên hàng đầu đó là sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên. Đáng kể nhất là đội ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, kể cả cấp cao.

Lần này, Hội nghị Trung ương 4 khóa XII còn đặc biệt nhấn mạnh vấn đề “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Đây cũng là vấn đề quan hệ chặt chẽ với suy thoái, đồng thời là sự suy thoái, là hệ quả của chính sự suy thoái đó. Cái mới của Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII không chỉ kiểm điểm, đánh giá tình hình mà còn nhận diện những biểu hiện suy thoái, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ.

Những biểu hiện Trung ương nêu lên rất toàn diện. Một là nhìn nhận những biểu hiện của sự suy thoái về tư tưởng chính trị, bắt đầu từ ý thức, nhận thức chính trị kể cả những biểu hiện ngại học tập, lười học tập, coi thường các vấn đề lý luận; mơ hồ về quan điểm, nhận thức lệch lạc, không hiểu biết thấu đáo về Chủ nghĩa Mac-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh.

Thứ hai về đạo đức, lúc sinh thời, Bác đã dạy chúng ta: Trong Đảng phải thực hiện đạo đức cách mạng, cần, kiệm, liêm chính, chí công vô tư, sâu xa hơn là có đủ dũng khí đánh bại chủ nghĩa cá nhân, phải có dũng khí đứng ngoài vòng danh lợi. Những biểu hiện về suy thoái đạo đức từ chỗ tự tư, tự lợi, vụ lợi, vị kỷ, chỉ lo vun vén lợi ích cho mình, cho gia đình, dòng họ mình mà không nghĩ đến sự nghiệp chung của nhân dân.

PV: Ông nhìn nhận như thế nào về những biểu hiện cũng như mức độ của tình trạng suy thoái, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ hiện nay?

GS Hoàng Chí Bảo: “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ hiện nay có thể nói đã đến mức nghiêm trọng, không còn là cá biệt.

Tự diễn biến tức là sự yếu kém của mỗi người không có khả năng để tự bảo vệ chân lý, lẽ phải, những vấn đề lý luận quan trọng nằm trong ý thức hệ của dân tộc, của Đảng. Nói cụ thể hơn là bảo vệ chủ nghĩa Mac-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh, bảo vệ quan điểm, đường lối của Đảng như thế nào trong công cuộc đổi mới, hay giao động về lập trường tư tưởng, vào hùa một cách vô ý thức, thậm chí có những suy tính cá nhân, cơ hội, vụ lợi. Vô hình chung tiếp tay cho kẻ thù, các thế lực chống đối để chúng tấn công vào nền tảng tư tưởng của Đảng, tấn công vào sự nghiệp đổi mới của chúng ta hiện nay. Nguy hại hơn là làm mất đoàn kết, gây nên tình trạng không thống nhất về tư tưởng, quan điểm, dẫn đến không thống nhất về hành động, làm suy yếu Đảng từ tư tưởng đến tổ chức.

Tự diễn biến có cả vấn đề về nhận thức, trong hành vi, phát ngôn, trong thái độ phê bình và tự phê bình, trong thái độ đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không phê phán. Là đảng viên của Đảng thấy kẻ thù bôi nhọ Đảng mình mà vẫn dửng dưng, thậm chí vào hùa, hoặc có thể bằng việc này, việc khác, vô hình chung tiếp tay cho kẻ thù phá hoại nền tảng của Đảng. Điều đó rất đáng lên án, phê phán. Đó cũng là mối lo trong công tác giáo dục tư tưởng chính trị trong Đảng, trong việc giữ gìn, thống nhất, đoàn kết, hành động trong Đảng.

Tự chuyển hóa là tự từ bỏ vị trí, chỗ đứng của mình là một người cách mạng, người đảng viên cộng sản để trở thành kẻ đồng lõa với kẻ xấu, cái ác trong xã hội. Sự chuyển hóa này làm cho họ đánh mất phẩm chất, nhân cách, đánh mất ý thức chính trị và bản lĩnh chính trị của mình, dần dần làm cho Đảng mất đi sức chiến đấu. Nếu trong toàn Đảng không vững mạnh thì điều này là nguy cơ thách thức sinh lực của Đảng và sự tồn vong của chế độ. Tự chuyển hóa làm cho đảng viên đánh mất lý tưởng và mục tiêu, chệch khỏi con đường xã hội chủ nghĩa hoặc tán thành tự giác hoặc không tự giác với âm mưu thủ đoạn phá hoại của kẻ địch.

Lần này, Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII vạch ra 27 biểu hiện suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. 27 biểu hiện này gắn kết với nhau như quan hệ nhân – quả. Phải vượt qua được 27 biểu hiện này thì Đảng mới trong sạch, vững mạnh và có sức chiến đấu. Muốn như vậy phải giáo dục, thống nhất nhận thức ý chí hành động, đồng thời phải kiểm soát được tình hình. Vì vậy, Đảng phải rất chú trọng kỷ cương, tổ chức kỷ luật, thực hiện nghiêm chỉnh những quy chế, điều lệ Đảng từ phát ngôn đến hành động.

Báo chí, công cụ tuyên truyền cũng phải siết chặt, vừa đảm bảo dân chủ thực chất, vừa tôn trọng tính tập trung, giữ cho được kỷ cương, nề nếp bằng cách thực hiện đúng luật pháp. Khi xảy ra tình hình trái với quy định phải xử lý nghiêm minh, xuất phát từ lợi ích chung của dân tộc, của nhân dân, của Đảng.

Nêu cao trách nhiệm người đứng đầu

PV: Nghị quyết thẳng thắn chỉ rõ tình hình vừa qua do nguyên nhân chủ quan là chủ yếu. Vì sao nguyên nhân chủ quan lại chậm được khắc phục, thưa ông?

GS Hoàng Chí Bảo: Nguyên nhân của tình hình đã nêu có cả khách quan và chủ quan. Nghị quyết cũng đã nêu rất rõ về nguyên nhân khách quan, nhưng mặt khách quan này không hề che lấp mặt chủ quan, mà chủ quan là chủ yếu.

Mặt chủ quan đã được vạch ra rất rõ từ trình độ nhận thức non kém, lãnh đạo chỉ đạo không đến nơi đến chốn, kể cả trong Nghị quyết, chính sách nhiều khi không sát thực tế; bệnh cả nể, nể nang trong Đảng kéo dài trầm trọng bấy lâu nay thành vấn đề nan giải, phức tạp, càng như vậy càng mất uy tín, càng làm suy giảm niềm tin của dân đối với Đảng.

Nguyên nhân chủ quan được Đảng ta nhiều lần nhấn mạnh là nguyên nhân chính, trực tiếp và chủ yếu nên phải quyết tâm sửa chữa bằng được. Song, thực tế việc sửa chữa những khuyết điểm, yếu kém còn chậm chạp, kém hiệu quả.

Có nhiều lý do, trước hết là yếu kém về trách nhiệm, chưa gắn liền quyền lợi với trách nhiệm, lợi ích với nghĩa vụ và bổn phận. Bác từng nói, quyền lợi càng hưởng nhiều, đảm trách lớn thì trách nhiệm càng nặng nề, lợi ích hưởng càng nhiều thì bổn phận, nghĩa vụ càng lớn. Tách rời quyền với nghĩa vụ, lợi ích với bổn phận trách nhiệm thì đó cũng là dấu hiệu của sự sộc sệch về tổ chức, làm mất uy tín của cơ quan lãnh đạo và quản lý. Những người đứng đầu, người có chức vụ, trọng trách nhiều khi cũng yếu kém về trách nhiệm, trong khi ta lại không có cơ chế xử lý yếu kém về trách nhiệm.

Tại sao vẫn tồn tại tình trạng thành tựu thì ai cũng nhận về mình, nhưng khuyết điểm lại là khuyết điểm chung, không ai nhận lỗi. Căn bệnh này rất nan giải. Nếu không làm rõ vấn đề này thì sẽ không sửa được nguyên nhân chủ quan. Vì vậy cần minh bạch hóa thông tin, đề cao trách nhiệm nhất là trách nhiệm của người đứng đầu, không chỉ trách nhiệm cá nhân mà còn phải xử lý trách nhiệm tập thể, tổ chức. Người đứng đầu phải chịu mọi vấn đề xảy ra ở lĩnh vực của mình, đơn vị, địa phương, công việc mình phụ trách.

Tự ý thức, tự phê bình của từng người cũng chưa đạt được yêu cầu đề ra. Nhiều khi phê bình và tự phê bình rất chiếu lệ và hình thức; bệnh nể nang trong Đảng cũng rất nặng và phổ biến.

Tại sao lại nể nang, sâu xa hơn vì tư lợi, vì cá nhân muốn cho mình được yên ổn, không đụng chạm đến ai để giữ chức, giữ quyền, giữ ghế… mà không có trách nhiệm xây dựng, giáo dục để đồng chí mình tốt lên.

Tình trạng mất đoàn kết cũng đáng lo ngại. Mất đoàn kết dẫn đến biến tướng động cơ phê bình và tự phê bình. Nhiều khi lợi dụng tự phê bình để đánh bóng tên tuổi, uy tín của mình; lợi dụng phê bình để tâng bốc nhau làm cho cái xấu, cái ác vẫn tiềm ẩn. Phải khắc phục được những biểu hiện đạo đức giả, thậm chí giả khoa học, giả chính trị… làm cho nguyên nhân chủ quan trở nên trầm trọng. Để chữa được căn bệnh này cần phải quyết liệt giải quyết đồng bộ các giải pháp, đặc biệt là đề cao trách nhiệm của các cơ quan lãnh đạo. Mỗi người, mỗi tập thể, toàn Đảng có sửa được lỗi lầm này thì thì Đảng mới trong sạch, vững mạnh được.

Trong chủ quan có cả những bất cập, yếu kém của chính sách. Chính sách lạc hậu, lỗi thời, không đáp ứng được thực tiễn cuộc sống cũng làm cho nguyên nhân chủ quan chậm được sửa chữa. Vì vậy, cần phải sửa chính sách, đi liền với sửa cơ chế, coi đây là khâu đột phá trong việc đổi mới thể chế thì mới có đủ sức mạnh để sửa chữa những nguyên nhân chủ quan.

Theo VOV


Ông Lê Chung Dũng, Phó tổng giám đốc, Tổng Công ty Điện lực Dầu khí Việt Nam
Trong khi đảng vẫn chưa làm cách nào để lần ra manh mối của hai nhân vật Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đình Duy của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đã “biến” ra nước ngoài, lại thêm một thách thức vỗ mặt nữa dành cho chiến dịch được tuyên truyền là “chống tham nhũng” của tổng bí thư Trọng.

Ngày 8/12/2016, báo Dân trí đưa tin ông Lê Trung Dũng, Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực dầu khí (PV Power) – một doanh nghiệp lớn thuộc PVN đã xin nghỉ phép, đi việc cá nhân ở nước ngoài hơn 3 tuần nay vẫn chưa về. Những thông tin ban đầu cho thấy, ông Dũng xin nghỉ phép với lý do cá nhân và đi nước ngoài bằng hộ chiếu phổ thông. Tuy nhiên, việc ông này 3 tuần qua chưa về mà không báo cáo việc kéo dài thời gian nghỉ (ngoài chế độ) là điều rất bất thường và vi phạm quy định của Nhà nước.

Cũng theo báo Dân trí, hiện không còn thấy tên ông Dũng trên bảng cơ cấu lãnh đạo của PV Power trên trang web của Tổng công ty này. Một nguồn tin khác cho biết, ông Dũng được cho là có liên quan trách nhiệm đến những sai phạm trong triển khai dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2, khi ông này còn làm ở Tổng công ty Cổ phần xây lắp dầu khí (PVC), thời kỳ ông Trịnh Xuân Thanh làm Chủ tịch và ông Vũ Đức Thuận làm Tổng giám đốc.

Một chi tiết đáng lưu ý: Dân Trí là một trong số hiếm hoi tờ báo dường như có vị thế “đặc cách” trong chiến dịch truyền thông hỗ trợ cho Tổng bí thư Trọng. Trong nửa năm qua, tờ báo này đã đăng nhiều bài công kích các nhân vật Trịnh xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, Vũ Đình Duy… với nguồn tài liệu riêng mang tố chất “nguồn nội bộ”.

Nếu ông Lê Trung Dũng thực sự “theo chân” Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đình Duy, hiện tượng này đã quá đủ cơ sở để được kết luận về bản chất mà cho tới giờ đảng không dám nói ra: đã chính thức hình thành một phong trào “Tây tiến” của giới quan tham – một phương cách thoát thân không khác gì giới quan tham Trung cộng.

Không khó để hình dung thái độ và phản ứng của tổng bí thư Trọng trước thông tin nóng hổi về vụ Lê Trung Dũng “Tây tiến”. Nhưng lại thật khó hiểu việc sau khi một tổng bí thư đã tự tham gia thường vụ đảng ủy công an trung ương để giữ gìn an ninh trật tự cho đất nước, mà vẫn đều đặn diễn ra những vụ đào tẩu của Vũ Đình Duy, và nay có thể là Lê Trung Dũng.

Thực trạng quá bức bối đối với ông Trọng, là có vẻ vai trò ủy viên thường vụ trong Đảng ủy công an trung ương của ông đã chẳng mấy phát huy tác dụng. Trước và sau hội nghị trung ương 4 về “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” vào tháng 10/2016 do ông Trọng khởi xướng, không có bất kỳ thông tin nào công bố về lời khai của nhân vật Vũ Đức Thuận – người được xem là một trong những trợ lý thân cận của Đinh La Thăng, thời ông này còn ở Bộ Giao thông Vận tải.

Với đà “Tây tiến” hiện thời, dự báo trong thời gian tới sẽ còn có thể xảy ra những trường hợp “ra nước ngoài chữa bệnh trót lọt” khác.

Theo SBTN

Ông Trịnh Xuân Thanh, ảnh minh họa chụp trước đây. Courtesy photo
Trong một buổi gặp cử tri tại Cần Thơ, bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết có nhiều cán bộ trong vụ bê bối Trịnh Xuân Thanh kêu oan. Vụ bê bối Trịnh Xuân Thanh, ngoài tình nghi tham nhũng, còn có việc liên quan đến việc bổ nhiệm các cán bộ cao cấp khác nhau trong đó có ông Trịnh Xuân Thanh.

Sau đây là phân tích của một số nhà quan sát trong nước về chuyện bổ nhiệm và truy tố các viên chức nhà nước Việt Nam.

Không tìm được thủ phạm

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, người từng làm trong cơ quan nội chính của đảng cộng sản Việt Nam cho biết về qui trình bổ nhiệm các viên chức cấp cao của Việt Nam, mà cụ thể là trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh:

“Ở Việt Nam những nhân vật được Ban bí thư quản lý, hay là Bộ chính trị quản lý hay ít nhất do Ban tổ chức trung ương quản lý đều phải thông qua cơ chế đảng. Khi Ban tổ chức trung ương có giấy thỏa thuận về việc bổ nhiệm trên cơ sở đề nghị của Bộ nội vụ, tức là của chính phủ, và trên cơ sở đó ông Trịnh Xuân Thanh sẽ nhận được quyết định điều động về tỉnh Hậu Giang, và quyết định đó được một Thủ tướng, hay một Phó Thủ tướng ký. Người chịu trách nhiệm cao nhất trong vụ bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh, thì ngoài Bộ Công thương ra còn có hai cơ quan khác là Bộ Nội vụ và Ban tổ chức trung ương.”

Vào thời kỳ hoàng kim của Ban nội chính thì cơ quan này trùm lên cả ngành công an và pháp luật, chỉ đạo việc xử án và mức án. Đó là sự can thiệp của đảng.
-Nhà báo Phạm Chí Dũng

Theo ông Dũng thì người chịu trách nhiệm cao nhất trong vụ Trịnh Xuân Thanh là ông Vũ Huy Hoàng, cựu Bộ trưởng Bộ công thương. Nhưng ông Vũ Huy Hoàng nay đã về hưu, và các cơ quan quyền lực Việt Nam không biết phải xử ông Vũ Huy Hoàng như thế nào. Họ chỉ đưa ra được một quyết định của đảng cộng sản là cách chức cán sự đảng của ông, mặc dù ông đã mãn nhiệm chức vụ này.

Trong danh sách các viên chức đảng bị kỷ luật được báo chí Việt Nam công bố, thì chức vụ cao nhất bên đảng là các cấp phó của Ban tổ chức trung ương đảng.

Bình luận về việc này với Nam Nguyên của đài RFA, Luật sư Trần Quốc Thuận, từng là Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc hội đặt ra câu hỏi là ai là người chịu trách nhiệm cao nhất trong những vụ bê bối này.

Như vậy trong hệ thống quyền lực Việt Nam hiện nay với những quyết định khác nhau từ những người làm trong bộ máy nhà nước, và từ những người làm trong bộ máy của đảng, đã làm cho việc định trách nhiệm về một vụ bê bối nào đó trở nên khó khăn.

Ông Phạm Chí Dũng nói tiếp:

“Ngay trong nội bộ cũng không thống nhất được cách xử lý các cán bộ liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh, cũng như vụ Vũ Huy Hoàng. Cho đến giờ vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau, và dường như họ tranh luận mãi thì cuối cùng Quốc hội mới có một nghị quyết là đưa trường hợp ông Vũ Huy Hoàng ra pháp luật xử lý. Nhưng pháp luật thế nào, xử lý tới đâu thì chúng ta hoàn toàn không biết.”

Theo dự đoán của ông Phạm Chí Dũng thì các cán bộ cao cấp trong vụ Trịnh Xuân Thanh sẽ chỉ bị trừng phạt theo kiểu giơ cao đánh khẽ, vì ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phát hiện ra rằng nếu trừng phạt tới người chịu trách nhiệm cao nhất thì sẽ là ông Tô Huy Rứa, cựu trưởng ban tổ chức trung ương, một đồng minh chính trị của ông Trọng.

Những quyết định không có tính pháp lý

Luật sư Lê Công Định từ Sài Gòn bình luận về hệ thống kỷ luật của đảng chồng lên hệ thống pháp luật của quốc gia:

“Chúng ta thấy rằng đa phần, các quan chức trước khi bị xử lý kỷ luật, hay bị truy tố ra trước pháp luật, bao giờ họ cũng bị xử lý nội bộ về phương diện của đảng trước. Các cán bộ cấp cao thì phải có Ủy ban kiểm tra trung ương đảng quyết định trước, rồi sau đó cơ quan điều tra về phương diện luật pháp mới có thể tham gia điều tra để xem hành vi của người đó có vi phạm luật hay không, rồi mới bắt đầu giai đoạn truy tố, khởi tố, rồi xét xử.”

Luật sư Định nói thêm là cơ chế này làm cho người dân cảm thấy rằng pháp luật của nhà nước chỉ có áp dụng lên dân chúng, trong khi các đảng viên cộng sản thì không.

Nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết về quyền lực đảng, mà đại diện là cơ quan nội chính, nơi ông từng làm việc, trong việc xử lý những vụ án tại Việt Nam:

“Trước đây tôi làm trong Ban nội chính, thì tôi biết là khi đưa ra xử những án quan trọng, thì đều có sự tham gia của Ban nội chính, tức là một cơ quan đại diện về mặt đảng ở địa phương. Vào thời kỳ hoàng kim của Ban nội chính thì cơ quan này trùm lên cả ngành công an và pháp luật, chỉ đạo việc xử án và mức án. Đó là sự can thiệp của đảng. Điều này mà kéo dài thì không thể nghĩ tới chuyện tam quyền phân lập hay là minh bạch.”

Nó (các văn bản kỷ luật của ban tổ chức trung ương) hoàn toàn không có một tư cách pháp lý, và những quyết định cỉa nó hoàn toàn vô giá trị về mặt pháp lý.
-LS Lê Công Định

Một hệ thống kỷ luật và pháp luật song trùng như vậy thường được truyền thông phương Tây nhắc đến là hệ thống Song Qui ở Trung quốc. Trong hệ thống này các viên chức chính quyền có thể bị xử bằng các hình phạt trong đảng mà không liên quan gì đến hệ thống pháp luật của quốc gia cả.

Khi được hỏi rằng hai hệ thống chồng nhau của Việt Nam, một bên là kỷ luật của đảng, còn bên kia là pháp luật của nhà nước, có giống hệ thống Song Qui này của Trung Quốc hay không, ông Phạm Chí Dũng cho rằng ở Việt Nam chưa đến mức độ trầm trọng như bên Trung Quốc.

Nhưng Luật sư Lê Công Định cho rằng những nguyên tắc của hệ thống Song Qui hoàn toàn hiện diện ở Việt Nam. Ông nêu ví dụ về chuyện tài sản của một vị Tổng thanh tra nhà nước:

“Cách đây một vài năm chúng ta thấy họ kỷ luật ông Tổng thanh tra nhà nước, về vấn đề nhà cửa đất đai thế nào, cách xử lý của họ là hoàn toàn theo kỷ luật đảng. Những người như vậy rõ ràng là có hành vi, tôi nói là hành vi thôi, còn kết luận thì chưa, là hành vi tham nhũng, nhưng hoàn toàn không được pháp luật xử lý. Ở đây cơ quan kiểm tra trung ương đảng lại xử lý trước người đó, sau đó đưa ra những quyết định bắt họ phải trả lại tài sản như thế nào đó, nhưng đều hoàn toàn là những quyết định nội bộ thôi.”

Bình luận về những bản kỷ luật của Ban tổ chức trung ương đảng, đứng về góc cạnh pháp lý, Luật sư Định cho rằng nó vô giá trị:

“Nó hoàn toàn không có một tư cách pháp lý, và những quyết định cỉa nó hoàn toàn vô giá trị về mặt pháp lý. Tuy nhiên trong thực tế Việt Nam thì nó là một cơ quan siêu quyền lực, những quyết định của nó, những biện pháp nó áp dụng, bao giờ cũng có giá trị vượt trội lên mọi quyết định của cơ quan tư pháp.”

Trở lại chuyện buổi tiếp cử tri của bà Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân, khi bà nói rằng có nhiều cán bộ liên quan trong vụ Trịnh Xuân Thanh kêu oan, Luật sư Định bình luận:

“Đảng của họ xử lý kỷ luật của họ. Chuyện họ kêu oan như thế nào là chuyện nội bộ của đảng của họ. Còn chuyện những người đó có phạm tội hay không thì cho tới giờ này những cơ quan tư pháp như cơ quan điều tra, Viện kiểm sát vẫn hoàn toàn im lặng không thấy một phản ứng nào đối với những việc mà họ bị cáo buộc giống như ủy ban kiểm tra trung ương đảng đã làm với họ.”

“Chúng ta không biết khi nào họ ứng xử với một tư cách là quan chức của chính quyền, khi nào là quan chức của đảng. Chúng ta hoàn toàn không biết. Lúc thì họ đi gặp cử tri, đang làm việc với cơ quan chính quyền, thì lại phát ngôn như là những nhà lãnh đạo của đảng. Còn trong khi họ đang nói về những chuyện nội bộ của đảng, thì họ vẫn phát biểu những vấn đề của chính quyền.”

Còn về lời phát ngôn của ông Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, cũng trong một buổi tiếp cử tri, rằng đảng đang chỉ đạo trình Quốc hội nghiên cứu cách xử lý những trường hợp như ông Vũ Huy Hoàng trong tương lai, Luật sư Lê Công Định nói rằng đó là hình ảnh chứng tỏ sự lấn lướt quyền lực của nhà nước của đảng cộng sản, còn ông Phạm Chí Dũng thì nói rằng đảng giống như một quốc gia trong một quốc gia.

Tin cuối cùng sau khi chúng tôi hoàn thành bài viết này là ba cán bộ cao cấp trong vụ Trịnh Xuân Thanh bị Ban bí thư Trung ương đảng ra quyết định cảnh cáo. Đồng thời lại một cán bộ cao cấp nữa của Tập đoàn dầu khí Việt Nam, trước đây do ông Trịnh Xuân Thanh quản lý, ra nước ngoài trị bệnh và không thấy trở về.

Theo RFA

Thượng nghị sĩ Mỹ Marco Rubio nói những hàng động hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông không có tính chính danh, đe dọa an ninh khu vực và thương mại của Mỹ.
Một số báo Mỹ đưa tin Thượng nghị sĩ Marco Rubio hôm 6/12 đã đề xuất một dự luật đặt ra những hạn chế đối với các cá nhân hoặc pháp nhân tiếp tay cho hành vi hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông và Biển Hoa Đông. Một chuyên gia ở Hà Nội cho rằng Việt Nam sẽ hoan nghênh dự luật này.

Dự luật của vị thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa đại diện bang Florida có tên “Đạo luật Trừng phạt Biển Đông và Biển Hoa Đông”.

Các biện pháp trừng phạt được đề xuất bao gồm cấm visa Mỹ đối với các cá nhân, pháp nhân Trung Quốc nào đóng góp cho các công trình đe dọa đến hòa bình trong khu vực, thực hiện trừng phạt các pháp nhân hưởng lợi từ các hoạt động trong trường hợp Trung Quốc có hành động quân sự hung hăng, yêu cầu lập phúc trình về những người liên quan đến các hành động có thể bị trừng phạt, và hạn chế viện trợ nước ngoài đối với những nước công nhận chủ quyền của Trung Quốc ở các vùng biển này.

Diễn dịch một cách khái quát, dự luật sẽ nhắm mục tiêu vào nhiều đối tượng, từ nhân viên tuần duyên và hải quân Trung Quốc, cho đến các công ty xây dựng và đội ngũ ngư dân thực hiện việc tuần tra trá hình ở vùng biển xa xôi cách bờ biển Trung Quốc.

Ông Rubio nói những hàng động hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông không có tính chính danh, đe dọa an ninh khu vực và thương mại của Mỹ. Ông nói không thể để an ninh của các đồng minh của Mỹ trong khu vực và các quyền lợi kinh tế của Mỹ bị ảnh hưởng vì những vi phạm các chuẩn mực quốc tế của Trung Quốc giữa lúc nước này theo đuổi mộng bá chủ ở Biển Đông và Biển Hoa Đông.
Đường dẫn trực tiếp

Vị thượng nghị sĩ Mỹ từng tranh cử tổng thống nhấn mạnh: “Các hành động bất chính của Bắc Kinh ở các vùng biển này phải chấm dứt, và những biện pháp trừng phạt được đề xuất trong dự luật này sẽ buộc những kẻ vi phạm phải chịu trách nhiệm, và như vậy sẽ có tác dụng răn đe với những kẻ khác”.

Thượng nghị sĩ Rubio nói thêm rằng: “Phù hợp với luật quốc tế, không nên cho phép Trung Quốc can thiệp theo bất cứ cách nào với tàu thuyền, máy bay dân sự hay quân sự của tất cả các nước tự do sử dụng vùng biển và vùng trời ở Biển Đông và Biển Hoa Đông”.

Từ Hà Nội, Tiến sĩ Trần Công Trục nói với VOA việc một thượng nghị sĩ Mỹ đề xuất một dự luật như vậy là “nên có, nên làm”.

Vị cựu Trưởng ban Biên giới Chính phủ của Việt Nam chỉ ra rằng hoạt động xây đảo nhân tạo của Trung Quốc ở Biển Đông đã bị nhiều nước coi là gây hủy hoại môi trường và là “một tội ác đối với nhân loại”. Ông nói thêm nếu Trung Quốc dùng các đảo đó để cản trở tự do đi lại trên tuyến thương mại huyết mạch, đó sẽ là một vi phạm lớn đối với Công ước Luật Biển và các luật khác.

Tiến sĩ Trục cho rằng nếu dự luật được Quốc hội Mỹ thông qua, Việt Nam sẽ hoan nghênh:

“Nếu mà cái bộ luật của ông thượng nghị sĩ đặt ra những việc liên quan đó, rõ ràng đây là những tiếng nói hết sức có giá trị để bảo vệ lấy sự đúng đắn, thượng tôn pháp luật, và trừng trị những kẻ mà có thể đã có những hành động gây nguy hiểm cho loài người. Cái điều này tôi nghĩ Việt Nam chúng tôi sẽ hoan nghênh thôi. Nó là đóng góp chung cho cuộc sống, môi trường sống của nhân loại và đảm bảo cho nền hòa bình, an ninh khu vực, của nhân loại và lợi ích kinh tế chung của mọi người thì rõ ràng không có lý gì không hoan nghênh cả. Nếu như điều đó biến thành hiện thực, thì đó là sự đóng góp rất lớn cho nhân loại”.

Vị chuyên gia với kinh nghiệm 30 năm làm việc cho Ban Biên giới Chính phủ Việt Nam nhận định Trung Quốc sẽ phản ứng với dự luật vì nước này “đương nhiên tìm mọi cách để phản đối” các động thái “trái với ý đồ, trái với tính toán” của họ. Mặc dù vậy, ông Trục cho rằng khi Mỹ, Việt Nam và các nước có động thái “vì lợi ích chung, thượng tôn pháp luật” họ “không có gì phải quan ngại”. Theo ông, Mỹ và các nước cũng cần kêu gọi cộng đồng quốc tế ủng hộ những động thái như vậy.

Bà Bonnie Glaser, một nhà phân tích chính sách đối ngoại tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) ở thủ đô Washington, cũng cho rằng dự luật của ông Rubio là đáng hoan nghênh. Bà nói với tờ Foreign Policy rằng dự luật này nhắc nhở rằng Mỹ có nhiều công cụ có thể sử dụng để gây ảnh hưởng đến chính sách của Trung Quốc ở Biển Đông và Biển Hoa Đông.

Bà nói ngay cả khi dự luật không được thông qua, nó vẫn có tác dụng gợi ý với chính quyền mới của Mỹ rằng các tiếp cận nhắm mục tiêu vào các cá nhân và công ty dính líu đến hoạt động quân sự, xây dựng và bồi đắp ở Biển Đông và Biển Hoa Đông sẽ có ích cho việc Mỹ đóng vai trò chủ đạo trong vấn đề này và khôi phục mức độ đáng tin cậy của Mỹ.

Theo VOA

Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2, một công trình được cho là có nhiều dấu hiệu sai phạm trong quá trình đầu tư
Theo nguồn tin riêng của Dân trí, ông Lê Trung Dũng, Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực dầu khí (PV Power) - một doanh nghiệp lớn thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đã xin nghỉ phép, đi việc cá nhân ở nước ngoài hơn 3 tuần nay vẫn chưa về.

Nguồn tin trên cho biết, hiện nay Bộ Công Thương cũng đã yêu cầu PVN báo cáo rõ về trường hợp này. Những thông tin ban đầu cho thấy, ông Dũng xin nghỉ phép với lý do cá nhân và đi nước ngoài bằng hộ chiếu phổ thông.

Tuy nhiên, việc ông này 3 tuần qua chưa về mà không báo cáo việc kéo dài thời gian nghỉ (ngoài chế độ) là điều rất bất thường và vi phạm quy định của Nhà nước.

"Vì ông Dũng đi nghỉ theo chế độ cá nhân mà hiện nay cũng chưa xác định rõ vụ việc nào có sai phạm mà ông này có liên quan nên cơ quản quản lý cũng không thể cấm ông Dũng xuất cảnh", nguồn tin trên cho biết.

Hiện không còn thấy tên ông Dũng trên bảng cơ cấu lãnh đạo của PV Power trên trang web của Tổng công ty này.

Một nguồn tin khác cho biết, ông Dũng được cho là có liên quan trách nhiệm đến những sai phạm trong triển khai dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2, khi ông này còn làm ở Tổng công ty Cổ phần xây lắp dầu khí (PVC), thời kỳ ông Trịnh Xuân Thanh làm Chủ tịch và ông Vũ Đức Thuận làm Tổng giám đốc.

PV Power là Tổng công ty do Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đầu tư 100%, được thành lập từ năm 2007 với vốn điều lệ hiện tại là hơn 13.000 tỷ đồng. PV Power đang thực hiện một số dự án lớn như: Nhiệt điện Vũng Áng 1, Nhà máy điện Cà Mau, Nhiệt điện Nhơn Trạch 1 và 2...

Báo cáo tại Hội nghị sơ kết hoạt động sản xuất kinh doanh 6 tháng đầu năm 2016 cho thấy, doanh thu toàn Tổng công ty nửa đầu năm ước đạt 12.398 tỷ đồng. Lợi nhuận sau thuế đạt 897 tỷ đồng, bằng 149% kế hoạch cả năm 2016, nộp ngân sách Nhà nước đạt 563 tỷ đồng.

Liên quan đến quản lý nhân sự tại các doanh nghiệp nhà nước trực thuộc, mới đây, một nguồn tin của Dân trí cho biết, hiện Bộ Công Thương đã có những động thái siết lại quản lý việc các lãnh đạo Tập đoàn, Tổng công ty đi nước ngoài, công tác. Đồng thời, yêu cầu báo cáo về các trường hợp xin nghỉ ốm hay có những việc cá nhân bất thường.

"Lãnh đạo cũng có yêu cầu quản lý chặt hơn việc sử dụng hộ chiếu của lãnh đạo doanh nghiệp trong ngành nhất là các Tập đoàn, Tổng công ty lớn", nguồn tin này cho biết.

Như Dân trí đưa tin, Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đã ký quyết định ngày kỷ luật buộc thôi việc đối với ông Vũ Đình Duy, nguyên Tổng giám đốc Công ty CP Hoá dầu và Xơ sợi Dầu khí (PVtex) sau khi ông này xuất cảnh hơn 1 tháng và chưa nhập cảnh trở lại.

Trong khi đó, ông Trịnh Xuân Thanh hồi tháng 9 vừa qua bị Cơ quan Cảnh sát điều tra (C46, Bộ Công an) khởi tố do tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Ông Thanh được cho là rời Việt Nam cuối tháng 7 khi gửi đơn đến Tỉnh uỷ Hậu Giang xin nghỉ phép từ 25 đến 29/7. Ngày 19/8, ông gửi đơn lần 2 xin nghỉ một tháng (3/8-2/9) để đi nước ngoài trị bệnh và không rõ tung tích từ đó.

Theo Dân Trí



Ngày 8.12, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Bí thư đã họp dưới sự chủ trì của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để xem xét thi hành kỷ luật một số cán bộ liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh.

Sau khi xem xét các báo cáo của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương (số 50-BC/UBKTTW, ngày 05.12.2016; số 51-BC/UBKTTW, ngày 05.12.2016 và số 52-BC/UBKTTW, ngày 05.12.2016), Ban Bí thư đã kết luận như sau:

Ông Trần Lưu Hải, nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng Ban thường trực Ban Tổ chức Trung ương.

Ông Trần Lưu Hải, với cương vị là Uỷ viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban thường trực Ban Tổ chức Trung ương đã thiếu trách nhiệm khi ký ban hành công văn của Ban Tổ chức Trung ương về việc được tăng thêm chức danh Phó Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Hậu Giang nhiệm kỳ 2011 - 2016 có nội dung trái với kết luận của Bộ Chính trị, Ban Bí thư; có khuyết điểm trong việc ký công văn trả lời Tỉnh uỷ Hậu Giang về thực hiện quy trình nhân sự tăng thêm một cấp uỷ viên nhiệm kỳ 2015 - 2020 đối với Trịnh Xuân Thanh.

Ông Huỳnh Minh Chắc, nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh uỷ Hậu Giang nhiệm kỳ 2010 – 2015.

Ông Huỳnh Minh Chắc, với cương vị là Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ, đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy trình, quy định về công tác cán bộ của Đảng, Nhà nước và Quy chế làm việc của Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh trong việc đề nghị, tiếp nhận Trịnh Xuân Thanh từ Bộ Công thương về tỉnh Hậu Giang để giữ chức Phó Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh và tham gia Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh.

Ông Nguyễn Duy Thăng, Uỷ viên Ban cán sự đảng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ.

Ông Nguyễn Duy Thăng có vi phạm, khuyết điểm trong lãnh đạo, chỉ đạo, thực hiện việc thẩm định, đề xuất cấp có thẩm quyền phê chuẩn chức danh Phó Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Hậu Giang nhiệm kỳ 2011 - 2016 đối với Trịnh Xuân Thanh.

Những vi phạm, khuyết điểm của các đồng chí nêu trên đã gây hậu quả nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước, gây bức xúc và tạo dư luận xấu trong xã hội.

Xét nội dung, tính chất, mức độ vi phạm; căn cứ Quy định số 181-QĐ/TW của Bộ Chính trị về xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm, Ban Bí thư thống nhất rất cao (100% bằng phiếu kín) đã quyết định:

Thi hành kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo đối với ông Trần Lưu Hải, nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng Ban thường trực Ban Tổ chức Trung ương.

Thi hành kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo đối với ông Huỳnh Minh Chắc, nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh uỷ Hậu Giang nhiệm kỳ 2010 - 2015.

Thi hành kỷ luật bằng hình thức khiển trách đối với ông Nguyễn Duy Thăng, Uỷ viên Ban cán sự đảng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ.

Theo Lao Động


Đây là bản đồ vệ tinh toà giám mục xã Đoài, rất dễ nhận thấy Toà Giám Mục này nằm sát một con sông. Ngày trước việc di chuyển giao thông cậy nhờ vào đường thuỷ rất nhiều, bởi đường bộ còn hạn chế. Nên người ta thường chọn những địa điểm gần sông để sinh hoạt.

Nhưng tấm ảnh vệ tinh này đưa ra ở đây không phải để diễn giải về việc tại sao toà giám mục Xã Đoài nằm gần sông, đó là việc của ngày xa xưa. Còn bây giờ là việc của những ngày hôm nay.

Sư đoàn 324 của quân khu 4 vừa có cuộc diễn tập mà tình huống đặt ra là các chiến sĩ vượt sông để tấn công mục tiêu trên địa bàn Nghệ An.


Khó có thể cho rằng mục tiêu là kẻ địch ngoại bang nào trên đất Nghệ An. Bởi nếu có phải diễn tập ngoài bờ biển để ngăn chặn hoặc diễn tập ở vùng biên giới giáp Lào.

Bài diễn tập của sư đoan 324 chỉ chuyên vào mục tác chiến tại địa bàn, đặc biệt là vượt sông.

Vậy mục tiêu sư đoàn 324 muốn nhắm đến là ai.?

Sau khi xảy ra sự kiện thảm hoạ Formsa tại Hà Tĩnh, các giới chức của Công Giáo Giáo Phận Vinh đã lên tiếng quyết liệt đòi phải làm rõ . Nhiều cuộc biểu tình , tuần hành, khiếu kiện được các vị chức sắc linh mục hướng dẫn diễn ra ôn hoà, đúng pháp luật. Nhưng nhà cầm quyền Việt Nam không những không giải quyết một cách thẳng thắn, trái lại kéo dài và thoái thác trả lời, tiếp nhận đơn kiện của giáo dân tại vùng bị ảnh hưởng do Formosa gây ra.

Cách đây 1 tháng, quân uỷ trung ương mà người đứng đầu là chủ tịch Nguyễn Phú Trọng đã điều đồng chỉ huy trưởng quân sự Nghệ An, đại tá Hà Tân Tiến lên làm phó tư lệnh quân khu 4. Đại tá Hà Tân Tiến là người am hiểu địa bàn Nghệ An, đặc biệt là có kinh nghiệm nhiều năm đối với việc trấn áp tôn giáo trên địa bàn này.

1 tháng sau , sư đoàn 324 thuộc quân khu 4 thâm nhập xuống dân vùng Công Giáo trên địa bàn Nghệ An với chiêu bài là giúp đỡ nhân dân.


Tiếp đến vài ngày sau khi thâm nhập địa bàn, sư đoàn 324 có cuộc tập trận vượt sông đánh mục tiêu. Trong quá khứ, sư đoàn 324 này từng đàn áp đẫm máu vụ giáo dân nổi dậy ở Quỳnh Lưu vào năm 1956.


'' Ngày sau khi thành lập, Sư đoàn 324 được cử công tác giữ vững trị an ở Thanh Hóa, điển hình là ổn định trận tự ở huyện Quỳnh Lưu, có 1 chiến sĩ hy sinh. Đây là vụ "bạo loạn" do Phan Quang Đông, lãnh đạo của mạng lưới điệp viên của Ngô Đình Diệm, chỉ đạo. Sau đó Sư đoàn 324 đóng quân tại Nghệ An. '''

Mới đây vào tháng 6 năm 2016, tại Quỳnh Lưu diễn ra cuộc biểu tình phản đối Formosa từ phía các giáo dân.


Liên kết các sự kiện , sự việc trên cho thấy ý đồ dùng quân đội, đặc biệt là sư đoàn 324 để chủ động đe doạ trấn áp phong trào giáo dân phản đối Formosa là có cơ sở vững chắc.

Formosa Hà Tĩnh là một dạng ODA trá hình của Trung Cộng, tuy gắn nhãn Đài Loan nhưng có đến hơn 70% vốn Trung Quốc. Ông chủ của Formosa là tư nhân, cho nên việc bắt tay với ai có lợi cho tập đoàn mình chỉ tính đến lợi chứ không chịu ảnh hưởng về chính trị.

Nếu là ODA như Nhật, người Nhật cho bay và họ thi công, quản lý dự án. Họ phải chịu trách nhiệm với phần vốn họ cho Việt Nam vay. Bởi thế nên có tham nhũng, sai sót sẽ bị phơi bày thẳng thắn. Người Nhật đã từng xử tủ quan chức của họ liên quan đến công trình, dự án ODA ở tại Việt Nam.

ODA trá hình của Trung Quốc lại khác, vẫn là người Trung Quốc thi công, quản lý dự án. Nhưng nếu có sai sót gì ở dự án, kể cả nghiêm trọng thì đồng tiền vốn Trung Quốc cho vay không hề bị liên đới. Trung Quốc cho nhà nước Việt Nam vay tiền trên phương diện nhà nước, nhưng ngầm đặt điều kiện phải để cho công nhân, nhà quản lý Trung Quốc thực hiện dự án. Không gắn kèm như ODA của Nhật, nên khi dự án do công nhân Trung Quốc gây nên thảm hoạ, đồng vốn của Trung Quốc không hề bị liên luỵ.

Nếu Formosa bị trục xuất, dự án của họ ở Hà Tĩnh sẽ thành phá sản. Các ngân hàng của nhà nước Việt Nam sẽ không có cách gì thu hồi được tiền vốn về để chính phủ trả cho Trung Cộng. Chính vì thế nhà cầm quyền Việt Nam phải bảo vệ bằng được Formosa bằng mọi giá, cho dù tập đoàn này gây nên một thảm hoạ môi trường chưa từng có từ trước đến nay.

Trọng mọi giá để bảo vệ Formosa đó, cái giá dùng quân đội để đàn áp, tắm máu dân chúng cũng không ngần ngại. Bởi thế nhà cầm quyền trong những tháng vừa qua, đã ráo riết tăng cường mọi biện pháp quân sự để chuẩn bị cho cuộc đàn áp đẫm máu nếu như thấy cần thiết.

Nghich lý ở đây là quân đội Việt Nam để đối phó với kẻ xâm lược, lại đi đối phó với dân của mình. Nghịch lý là Trung Cộng đang là kẻ xâm lược biển đảo, bắn giết ngư dân lại được quân đội Việt Nam bảo vệ đồng tiền , lợi ích của chúng tại Việt Nam. Nghich lý những người dân Việt Nam yêu quê hương, đất nước muốn bảo vệ quyền sống còn cho dân tộc và thế sau như những giáo dân Nghệ An lại bị nhà cầm quyền cho quân đội lăm le đàn áp.

Điều đau xót hơn, là để chuẩn bị tâm lý cho quân đội đàn áp nhân dân. Nhà cầm quyền đã dùng mọi thủ đoạn tô vẽ giáo dân là những kẻ thù dân tộc, là những thế lực phá hoại đất nước. Hành động chỉ vì mục đích nhất thời của nhà cầm quyền, sẽ để lại vết thương nhức nhối trong quan hệ quân và dân Việt Nam.

Trước âm mưu thâm độc mang đầy tính sắt máu này, rất mong những người giáo dân Vinh tỉnh táo cảnh giác, đề phòng. Cần sử dụng những biện pháp tình cảm thực tế, phổ biến cho những ngừoi lính sư đoàn 324 hiểu rõ hơn vấn đề, không để họ bị nhà cầm quyền nhồi sọ, xuyên tạc sự thật.

Việc cần làm ngay là các giáo dân nên có phái đoàn mang những sản vật quê hương, đến gia đình các tướng lĩnh của quân khu 4 để thăm hỏi, bày tỏ sự thiện cảm, cám ơn sự giúp đỡ của quân đội vừa qua đã quét nhà, dọn vườn giúp một số gia đình giáo dân tại Nghệ An.

Đặc biệt nên quan tâm bày tỏ tình cảm với các gia đình như đại tá Hà Tân Tiến phó tư lệnh quân khu 4 mới được bổ nhiệm. Đại tá Lê Tất Thắng sư đoàn trưởng 324, đại tá Trịnh Văn Hùng chính uỷ sư đoàn 324 và tham mưu trưởng sư đoàn Lê Hồng Nhân.

Những sĩ quan chỉ huy sư đoàn 324 đã ngày đêm lo lắng cho bình yên của người công giáo Vinh, chuyện đền ơn, đáp nghĩa với người thân của họ là điều phải đạo nghĩa nên làm. Việc làm ấy cũng đúng với tinh thần của lời Kinh Hoà Bình.

Theo Blog Người Buôn Gió

TBT Trọng nói về ông Trịnh Xuân Thanh: 'tinh thần là bắt bằng được, không trốn được đâu'
Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng nói hôm 6/12/2016 về hai nhân vật Trịnh Xuân Thanh và Vũ Huy Hoàng và nhấn mạnh lại quyết tâm 'chống tham nhũng' của bộ máy chính trị tại Việt Nam.

Tiếp xúc cử tri tại Đông Anh, Hà Nội, ông Nguyễn Phú Trọng cũng thừa nhận nói:

"Trịnh Xuân Thanh chỉ là Phó Chủ tịch của một tỉnh thôi nhưng đã ghê gớm, móc ngoặc, dây dợ rồi bỏ trốn đi nước ngoài, nhưng không trốn được đâu."

Nghe lời bình luận 'con voi mà chui qua lỗ kim' từ một cử tri về vụ nguyên Đại biểu Quốc hội, Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh hiện đang trốn ở nơi nào không ai rõ, ông Trọng nói:

"Bây giờ chúng ta đã phát lệnh truy nã ra cả quốc tế, phối hợp với các cơ quan của các nước và tinh thần là bắt bằng được, không trốn được đâu. Chúng ta làm theo luật pháp quốc tế nhưng phải có thời gian."

Còn khi nói về nguyên Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, ông Nguyễn Phú Trọng cho hay:

"Lần đầu tiên Quốc hội đã ghi vào trong Nghị quyết chất vấn là Quốc hội nghiêm khắc phê phán ông Vũ Huy Hoàng, việc này có người bảo như thế đã đau chưa..."

Giáo sư Trọng cũng nhắc lại đề nghị kỷ luật của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, xử lý nhiều cơ quan, gồm cả Ban Tổ chức Trung ương, Bộ Nội vụ, Bộ Công thương, Tỉnh ủy Hậu giang, bảy cán bộ bị xử lý kỷ luật, theo trang Zing (06/12).

Liên tục hỏi về vụ Trịnh Xuân Thanh

Có vẻ như các lãnh đạo cao cấp nhất ở Việt Nam phải liên tục giải thích về vụ ông Trịnh Xuân Thanh 'bỏ trốn'.

Liên quan đến vụ việc về ông Trịnh Xuân Thanh khiến tỉnh ủy Hậu Giang bị kỷ luật, hôm 04/12, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam, bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã có lời giải thích với cử tri Ninh Kiều, Cần Thơ.

...tinh thần là bắt bằng được, không trốn được đâu. Chúng ta làm theo luật pháp quốc tế nhưng phải có thời gian
TBT Trọng

Trước câu hỏi của một cử tri "Tại sao tỉnh Hậu Giang xin cán bộ cho địa phương và được Ban tổ chức Trung ương đồng ý, nhưng cuối cùng nguyên Bí thư và Bí thư tỉnh này bị kỷ luật?", bà Ngân đã nói:

"Tôi biết, Hậu Giang có hai lần xin Phó chủ tịch tỉnh. Lần đầu tiên là xin một Phó chủ tịch, lần hai là xin đích danh ông Trịnh Xuân Thanh. Còn vì sao lãnh đạo tỉnh Hậu Giang bị kỷ luật, vì khi xin một Phó chủ tịch UBND tỉnh mà không thông qua Thường vụ Tỉnh ủy là sai nguyên tắc.

"Chỉ vì làm không đúng nguyên tắc đã ảnh hưởng đến Đảng bộ và nhân dân tỉnh Hậu Giang. Ngoài ra còn cái sai nữa là để lãnh đạo tỉnh đi xe biển trắng gắn biển xanh. Đó là hai cái sai của Hậu Giang."

Trước đó, hôm 30/11/2016 ông Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng CSVN đã bị cử tri Đà Nẵng hỏi cũng về vụ ông Trịnh Xuân Thanh.

Một cử tri ở Quận Thanh Khê, Đà Nẵng nói rằng "một người ăn cắp mấy triệu đồng dù có trốn đi đâu thì cũng bị bắt về quy án. Còn ông Thanh thì làm thất thoát cả nghìn tỷ đồng với nhiều sai phạm mà trốn đi nước ngoài không ai hay. Điều này quá vô lý."

Đáp lại, ông Đinh Thế Huynh bày tỏ sự thất vọng khi xảy ra những sai phạm liên quan đến Trịnh Xuân Thanh.

Theo các báo Việt Nam, ông Huynh cho biết:

"Không chỉ Bộ Công thương mà cả những đơn vị - nơi mà Trịnh Xuân Thanh từng công tác cũng sẽ bị xem xét trách nhiệm liên đới."

Liên quan đến vụ ông Trịnh Xuân Thanh, trong cuộc họp ba ngày từ 28/11-30/11 ở Hà Nội, các ủy viên Ủy ban Kiểm tra Đảng Cộng sản Việt Nam đã xem xét xử lý, đề nghị kỷ luật bảy cán bộ cao cấp.

Đó là các vị Huỳnh Minh Chắc, cựu Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang nhiệm kỳ 2010-2015; Trần Công Chánh, bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang nhiệm kỳ 2015-2020; Trần Lưu Hải, nguyên phó Ban thường trực Ban Tổ chức Trung ương Đảng; ông Bùi Cao Tỉnh; bà Trần Thị Hà; ông Trần Anh Tuấn và ông Nguyễn Duy Thăng.

Ông Trịnh Xuân Thanh, sinh năm 1966, từng làm Tổng giám đốc rồi Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) cho đến 2013.

Ông được luân chuyển về Bộ Công thương trước khi về làm Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang năm 2015.

Bộ Công an Việt Nam ngày 16/9/2016 đã ra quyết định truy nã ông vì liên quan vụ án Cố ý làm trái quy định của Nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC).

Bộ này nói "sau khi xác định" ông Thanh bỏ trốn, công an ra quyết định truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế.

Theo BBC

Đảng đã tạo ra cơ chế kinh tế thị trường tư bản và đa phương hóa ngoại giao, đa phương hóa hợp tác từ trong dân đến trong đảng làm sinh ra đa nguyên nhưng đảng chưa dám chấp nhận đa nguyên và tìm cách ứng phó trừ bỏ. Việc này làm đảng ngày càng cạn kiệt về nhân sự ở tầm cao. Chúng ta có thể thấy rõ khủng hoảng nhân sự ở hai vị trí tổng bí thư và thủ tướng trong trước ĐH 12 làm đảng phải tổ chức tới 14 HNTW là một ví dụ.


ĐẢNG CÒN MẠNH HAY ĐÃ YẾU ?

Trước khi tranh luận về vấn đề này, một sự đánh giá về đảng là điều cần thiết, không chỉ dùng cho tranh luận,mà còn để nhìn về quốc gia và dân tộc, vì đảng đang đóng vai trò lãnh đạo toàn diện nên có ảnh hưởng chính

Thế mạnh của đảng

Đây là điều phải khẳng định, vì đảng đang còn lãnh đạo nên phải coi là mạnh, "kẻ có quyền lực là kẻ mạnh", không nên vì lý do gì mà bác bỏ yếu tố quan trọng này

Đảng còn mạnh ở chổ không để vỡ đảng. Đảng là tập hợp những con người đã, đang và sắp tham gia chính trị. Đã là tập thể chính trị thì tranh chấp chính trị, đường lối, lợi ích, chia ghế..là luôn có, nhưng đảng không để chuyện này làm vỡ đảng, đây là một cái mạnh của đảng

Đảng còn mạnh ở chổ thường xuyên điều chỉnh đường lối, chính sách (mà đảng gọi là đổi mới), dù có thể chậm hơn thực tế cuộc sống nhưng nó vẫn diễn ra, chính điều này giúp đảng thích nghi và tồn tại.

Đảng còn mạnh ở chổ có quyền quản lý ngân sách quốc gia và xây dựng các định chế tài chế tài chính có lợi cho mình. Cũng như quân đội và công an, sinh ra là để bảo vệ tổ quốc và xã hội, đảng cũng dùng như hai cánh tay trong việc tự bảo vệ mình.

Sau cùng, đảng còn mạnh vì vẫn một bộ phận nhân dân vẫn xem việc đảng lãnh đạo đất nước là đương nhiên dù có nhiều sai lầm đã được chính thức hoặc không chính thức công bố.

Hãy nhìn sự hớn hở, vui vẻ của nhiều bà con quần chúng thể hiện ra khi được các quan chức trung-cao cấp của đảng thăm hỏi, quan tâm, động viên sẽ thấy rõ điều này.

Đây là những thực tiễn không thể,và không nên chối bỏ khi nhìn về đảng, những ai quan tâm đến chính trị quốc gia xin đừng vì mong muốn cá nhân hay của phe nhóm mình mà chối bỏ điều này.

Thế yếu của đảng

Đảng chính trị là một tập hợp những con người có lý tưởng chính trị ( thúc đẩy đất nước tiến bộ) và mục tiêu chính trị (cầm quyền quản trị quốc gia), tập hợp với nhau thành một tổ chức để cùng giữ gìn, thúc đẩy và bảo vệ những cái chung đang theo đuổi

VD như đảng Dân Chủ Mỹ có lý tưởng là bảo vệ và thúc đẩy các giá trị của dân chủ pháp trị, đảng Cộng Hòa thì có lý tưởng là thúc đẩy và bảo vệ các lợi ích của nước Mỹ. Chúng ta cần nhớ là bất kỳ cá nhân, tổ chức, hay thể chế chính trị nào cũng rất nhiều lần phải lựa chọn giữa giữ giá trị hay thu nhận lợi ích trong suốt quá trình tồn tại và phát triển của mình

Đảng cộng sản VN thì dĩ nhiên giá trị theo đuổi là xây dựng CNXH để tiến bộ đất nước, và lợi ích là cầm quyền lãnh đạo quốc gia. Tuy nhiên do sai về đường lối từ quá khứ nên lý tưởng xây dựng CNXH để tiến bộ quốc gia hiện đang bị dân tộc từ bỏ, và nhiều bộ phận trong đảng, dù nói hay không nói, cũng âm thầm từ bỏ ( tự chuyển hóa). Đây là cái yếu của đảng, làm tính nền tảng của một đảng phái chính trị là lý tưởng bị hổng chân, mất căn bản, từ đó sinh ra những tệ nạn như tha hóa, tự diễn biến,..

Tuy mất đi lý tưởng trên thực tế (dù vẫn còn trong lý thuyết) nhưng mục tiêu lợi ích là cầm nắm quyền lực vẫn còn nên đảng vẫn còn tồn tại, nhưng vì không còn lý tưởng để định hướng nên cầm nắm quyền lực mà không còn đường lối đúng đắn và rõ ràng để theo.

Từ đó dẫn đến phân hóa thành các nhóm khác nhau như bảo thủ-cải cách, thân Tàu-thân Mỹ- thân Nga...lại không có tinh thần thượng tôn pháp trị làm lề lối ứng xử nên dẫn đến những chuyện thiếu minhy bạch, cạnh tranh quyền lực trong bóng tối...rồi sau đó lọt lộ ra dân như những chuyện chúng ta vẫn hay bàn tán

Cái yếu thứ hai hiện nay của đảng là việc để Trung Quốc ảnh hưởng nhiều và sâu rộng vào nội bộ, làm mất tính chủ động trong quản lý quốc gia dẫn đến sự chán nản của hai cánh tay quyền lực là quân đội và an ninh quốc gia.

Nhiều cá nhân, tồ chức nhỏ trong hai tổ chức lớn nay, khi thấy lợi ích của đảng cầm quyền và lợi ích quốc gia bị mâu thuẫn nhau (đây là quy luật nên luôn có) thì không biết phải hành xử như thế nào, người quân nhân bị giằng co giữa tính chính danh khi hành pháp và kỷ luật phải chấp hành.

Cái yếu thứ ba là đảng gắn chặt tài chính của mình vào tài chính quốc gia thông qua trung giới là chính phủ do đảng thành lập. Điều này là cái lợi nhưng cũng là cái hại cho đảng. Một khi tài chính quốc gia suy yếu, tất cả đều bị ảnh hưởng và làm lòng trung thành theo đảng của các đảng viên giảm đi ( khi không trung thành vì lý tưởng, người ta chỉ còn trung thành về lợi ích, mà đây là điều bất kỳ đảng chính trị nào cũng không muốn )

Cái yếu thứ tư của đảng là sự phát triển của dân trí và đối lập. Tự do internet đòi hỏi đảng phải nói thật hơn trước và sự đối lập sinh ra không chỉ còn là từ nhân dân mà còn từ trong chính nội bộ đảng qua việc đối lập về đường lối, về phân chia ảnh hưởng, về sự cân bằng chính sách giữa TQ và phương Tây để bảo vệ quốc gia...

Cái yếu sau cùng của đảng là đã tạo ra cơ chế kinh tế thị trường tư bản và đa phương hóa ngoại giao, đa phương hóa hợp tác từ trong dân đến trong đảng làm sinh ra đa nguyên nhưng đảng chưa dám chấp nhận đa nguyên và tìm cách ứng phó trừ bỏ.

Việc này làm đảng ngày càng cạn kiệt về nhân sự ở tầm cao. Chúng ta có thể thấy rõ khủng hoảng nhân sự ở hai vị trí tổng bí thư và thủ tướng trong trước ĐH 12 làm đảng phải tổ chức tới 14 HNTW là một ví dụ.

Đây là những nét lớn để làm rõ vấn đề "đảng mạnh hay yếu", các nét nhỏ khác tạm xin không đề cập vì giới hạn bài viết vừa đủ đọc

Theo TTHN
Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.