Loading...

Tòa án ở Hà Nội dùng điều 258 Luật Hình Sự để xử Anh Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh) và cô Nguyễn Thị Minh Thúy 5 năm và 3 năm tù giam; kết tội họ đã “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.” Ðâu có quyền tự do dân chủ nào đâu mà lợi dụng? Chế độ Cộng Sản đã vi phạm chính bản Hiến Pháp của họ, đồng thời cũng tiếp tục một chính sách làm cho chính chế độ suy yếu về lâu về dài, kết quả chỉ làm đất nước xuống dốc thê thảm hơn.


Về luật pháp, anh Ðỗ Nam Trung, một tù nhân lương tâm nhận xét, “họ đang ngồi xổm trên pháp luật, họ giẫm đạp lên Hiến Pháp, họ thích bắt thì bắt, thích thả thì thả, không có áp dụng điều nào, khoản nào của bộ luật nào về việc đó cả...” Nhà tranh đấu Nguyễn Chí Tuyến, theo dõi phiên tòa từ đầu, đặt câu hỏi tại sao cô Ðoan Trang, anh Nguyễn Tuấn Anh, anh Trịnh Hữu Long là những tác giả trong 24 bài viết nêu trong bản cáo trạng, cũng bị ngăn cản không được vào dự phiên tòa?

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters Sans Frontières - RSF) lên tiếng yêu cầu cộng đồng quốc tế làm áp lực bắt nhà cầm quyền Hà Nội xóa bỏ bản án tù các “nhà báo công dân” (journalistes citoyens) Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy. Họ nhắc nhở dư luận rằng chính quyền Việt Nam đang đứng thứ 175 trong số 180 quốc gia trong bảng xếp hạng về thi hành quyền tự do báo chí.

Những lời lên án trên đây chắc sẽ không khiến ai trong chế độ Cộng Sản động lòng. Họ đã quen ngồi trên đầu dân chúng, điều khiển một đám gia nô, không bao giờ chấp nhận cho ai bày tỏ ý kiến đối nghịch. Nhưng nếu báo cho ông Nguyễn Phú Trọng biết rằng chính ông Tập Cận Bình ở bên Tàu cũng đang được khuyến cáo hãy thay đổi chính sách đó, thì chắc Nguyễn Phú Trọng có thể sẽ bắt đầu nghĩ lại.

Chắc ông Nguyễn Phú Trọng cũng biết mới có một bài viết đăng trên trang mạng của Ủy Ban Trung Ương Kỷ Luật Thanh Tra của đảng Cộng Sản Trung Quốc (中央纪律检查委员会), do ông Vương Kỳ San (王岐山) cầm đầu; sau đó được đưa lên rất nhiều mạng khác. Vương Kỳ San là cánh tay mặt của Tập Cận Bình, hoàng đế đỏ của nước Tàu bây giờ, trong chiến dịch đánh tham nhũng từ mấy năm nay. Bài báo mang tựa là “Một nghìn người vâng dạ, không bằng một kẻ sĩ nói thẳng” (Thiên nhân chi nặc nặc bất như nhất sĩ chi ngạc ngạc 千人之諾諾,不如一士之諤諤.)

Nội dung của bài “Thiên nhân chi nặc nặc” là kể chuyện đời xưa để khuyên bảo “hoàng đế đỏ” thời nay: Hãy biết nghe những lời can gián thẳng thắn của kẻ sĩ, đừng mê ngủ chỉ nghe những lời vâng vâng, dạ dạ của đám đàn em chung quanh mình.

Câu “Thiên nhân chi nặc nặc bất như nhất sĩ chi ngạc ngạc” được bài báo dẫn ra từ lời tuyên bố của chính ông Tập Cận Bình, trong một cuộc “giảng thoại” nói với ủy ban “chuyên đề về sinh hoạt dân chủ” của thường vụ tỉnh ủy Hà Bắc. Ông nói rằng nhiều cán bộ bị truy tố cãi rằng nếu họ được ai nói cho biết những việc mình làm là có tội thì họ đã không vi phạm. Ông nói thêm: Không biết tội là chuyện nhỏ; vấn đề lớn hơn, gây nhiều sai lầm hơn là người ta không biết, “Một nghìn người vâng dạ, không bằng một kẻ sĩ nói thẳng,” Tập Cận Bình nói như vậy.

Dựa vào lời tuyên bố đó, bài báo đã triển khai, kể chuyện đời xưa, cho biết câu nói trên trích từ chuyện Thương Ưởng trong Sử Ký của Tư Mã Thiên (史記·商君列傳). Thương Ưởng lúc đã được vua Tần Hiếu Công trọng dụng, muốn dụ Triệu Lương theo mình. Triệu Lương yêu cầu phải được cho phép nói bất cứ điều gì mà không bị trừng phạt, bởi vì: “Một nghìn tấm da dê không bằng cái nách của một con cáo, một nghìn người vâng dạ, không bằng một kẻ sĩ nói thẳng." (千羊之皮,不如一狐之掖;千人之諾諾,不如一士之諤諤). Ưởng đồng ý.

Sau đó, tới tấm gương Lý Thế Dân, tức Ðường Thái Tông, dùng Ngụy Chủy (Wei Zheng), đem so sánh với chuyện Tề Hoàn Công dùng Quản Trọng. Ngụy Chủy (580-643) từng là quân sư cho Lý Kiến Thành (Li Jiancheng, 李建成), đã xúi Kiến Thành giết Thế Dân. Sau ông ta đổi chủ, khi Thế Dân giết Kiến Thành. Trong 13 năm làm tể tướng, Ngụy Chủy luôn luôn can gián vua, có khi ép Thái Tông phải bãi bỏ lệnh bắt lính tất cả những con trai trên 18 tuổi mà không phải con đầu lòng. Ngụy Chủy can thiệp cả vào việc gia đình của ông chủ, như vấn đề của hồi môn cho con gái. Về sau ông ta còn chỉ trích vua hồi xưa vui vẻ nghe lời can gián nhưng càng về sau tai nghe mặt càng không vui. Cứ thế, nhiều lần Thái Tông giận đỏ mặt. Có lần ông vua vào hậu cung rồi vẫn còn lầu bầu mắng chửi Ngụy Chủy. Hoàng Hậu Trưởng Tôn (Zhangsun, 長孫皇后) bèn mặc triều phục quỳ xuống, chúc mừng Thái Tông có được trung thần dám nói thẳng, điều đó chứng tỏ ông là một minh quân. Bấy giờ ông ta mới nguôi. Sau khi Ngụy Chủy chết, Ðường Thái Tông cử binh đánh Hàn Quốc và thua trận, ông than rằng “Nếu Ngụy Chủy còn sống chắc thế nào cũng đã can gián ta!”

Bài báo ca ngợi Ðường Thái Tông như một ông vua thành công bậc nhất trong lịch sử Trung Quốc, ngụ ý khuyên răn ông hoàng đế đỏ Tập Cận Bình! Sau đó, còn nêu “chủ trương” của Khổng Tử “Ði ba người thế nào cũng có một người đáng dậy mình” (Tam nhân hành tất hữu ngã sư, 三人行必有我师); nêu tấm gương Khổng Tử tôn kính cả những ẩn sĩ như Tiếp Dư, người cuồng nước Sở (楚狂接舆), và ông già ẩn sĩ Hà Ðịch (荷蓧老人). Ðến ông cụ Khổng cũng biết kính trọng kẻ sĩ không theo mình, sao không bắt chước?

Nói chung, bài báo “Thiên nhân chi nặc nặc” có thể coi là một lời khuyên bảo, hay là “can gián” gửi tới Tập Cận Bình. Người ta không biết Vương Kỳ Sanh có chủ mưu đưa bài báo này lên mạng của ủy ban chống tham nhũng của ông ta không, nhưng bài báo đã được loan truyền khắp trên các mạng ở Trung Quốc.

Tuy nhiên, tất cả những câu chuyện cổ nêu trên đều diễn ra trong thời quân chủ chuyên chế. Những “trung thần” can đảm can gián vua đều nhắm một mục đích là củng cố uy quyền của ông vua, chứ không phải vì ích lợi cho dân. Nghĩa là Vương Kỳ Sanh chỉ muốn giúp Tập Cận Bình trở thành một “minh quân đỏ” trong chế độ Cộng Sản!

Nhưng người đọc, ở Trung Quốc cũng như ở Việt Nam, phải tự hỏi: Tại sao người cầm đầu guồng máy cai trị không biết lắng nghe tất cả các “kẻ sĩ nói thẳng” trong thiên hạ, mà lại chỉ giới hạn trong đám cận thần của mình? Ai cũng biết, dưới chế độ độc tài, chung quanh các “hoàng đế” sẽ chỉ còn những bọn vâng vâng, dạ dạ! Chỉ những đảng viên biết luồn cúi mới có cơ hội thăng quan tiến chức, các kẻ sĩ đâu còn ai muốn chui vào ngồi trong đám gia nô đó? Những xung đột nội bộ của các đảng Cộng Sản đều vì phe cánh tranh giành địa vị, chứ không phải vì những “gián quan” can đảm bác bỏ ý kiến, chính sách của các hoàng đế đỏ!

Thời quân chủ, tất cả phục vụ cho ông vua và gia đình ông ta. Thời nay, trên lý thuyết chủ quyền thuộc về toàn dân, những ý kiến ích lợi cho dân chúng, dù của những người như Tiếp Dư, Hà Ðịch, cũng phải được tôn trọng nếu đem lại lợi ích chung! Trong nước Việt Nam và Trung Quốc, biết bao nhiêu kẻ sĩ đang bày tỏ ý kiến trái ngược với đường lối đảng, tại sao không để cho họ được lên tiếng?

Ðọc xong và biết nội dung bài “Thiên nhân chi nặc nặc” ai cũng sẽ phải nhìn ra: Những người như Anh Ba Sàm, Nguyễn Thị Minh Thúy, Nguyễn Quang A, Ðoan Trang, Nguyễn Tuấn Anh, Trịnh Hữu Long, vân vân, đều là những “kẻ sĩ” trong thời đại này. Họ lên tiếng đòi tự do dân chủ vì đó là khát vọng của người Việt Nam cũng như của cả nhân loại. Tại sao không lắng nghe họ nói mà chỉ biết nghe nịnh hót, như đám gia nô trong cái quốc hội bù nhìn? Nước Việt Nam cần thêm rất nhiều lời thẳng thắn của Anh Ba Sàm hay chỉ biết nghe ngàn lời vâng vâng, dạ dạ?

Tiếp tục ngăn cấm những người như Anh Ba Sàm lên tiếng, thì chỉ khiến cho dân càng khinh, càng ghét chế độ độc tài. Mà về lâu về dài, chính sách đó sẽ khiến đất nước xuống dốc không dám ngẩng mặt nhìn các nước Á Ðông chung quanh.

Dân Việt Nam đã ý thức quyền tự do sống làm người của họ. Cho nên dù chính quyền Cộng Sản có đàn áp những Anh Ba Sàm, Nguyễn Thị Minh Thúy bằng những bản án phi lý, dân Việt không còn sợ nữa. Các nhà tranh đấu dân chủ sẽ còn tiếp tục, dù Anh Ba Sàm đã bị tù. Có thể kết luận bằng nhận xét của Linh Mục Lê Ngọc Thanh, rằng các bản án tù “không còn tác dụng như nhà cầm quyền mong muốn là ‘răn đe’ dân chúng nữa.” Do đó, linh mục khuyến cáo, chỉ còn một con đường là, “hãy thay đổi cơ chế xã hội,” chấm dứt độc tài chuyên chế!

Ngô Nhân Dụng

(Người Việt)

Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.