Loading...

  Nhà báo Kha Lương Ngãi (người đứng giữa) trong một lần đến thăm 'người tù thế kỷ' Nguyễn Hữu Cầu            
                                                            
Kha Lương Ngãi

(VNTB) - Đối với Đảng Cộng sản, nhất là CSVN hãy để cho kẻ thù mà họ mơ hồ là bạn, là chổ dựa sẽ dạy cho họ bài học và hãy để cho lịch sử và Nhân dân phán xét số phận của họ. Kể từ nay tôi tuyên bố: “Đoạn tuyệt tình yêu khờ dại”.

Tôi  nảy sinh dự tính “ Đoạn tuyệt tình yêu khờ dại “ từ sau cái ngày Đại hội ĐCSVN lần thứ 12 kết thúc với cái kết quả buộc tôi phải thốt lên “buồn, đau và căm giận”. Nay thì dự tính đó bắt đầu từ bài viết này ngay sau cái đêm tôi phải đi ngủ ở khách sạn để  lẩn tránh rào cãn của lực lượng an ninh.( lẩn tránh để sáng hôm sau 14/3/2016, tôi mới có thể đến được tượng đài đức thánh Trần Hưng Đạo dự lễ tưởng niệm 28 năm ngày 64 anh hùng liệt sĩ  bảo vệ đảo Gac-ma đã anh dũng hy sinh... Vậy mà sáng hôm sau tôi cũng không tránh khỏi bị 06 nhân viên an ninh  vây quanh, trì kéo giật tràng hoa, ngăn cản, khủng bố tôi ngay tại mép rìa vòng xoay khu tượng đài và ngay sau đó họ cưỡng chế áp giải tôi về tới tận nhà như một tội phạm trước khi “cho” tôi vào thắp 3 nén hương).

Nhớ lại, cái đêm một mình ngủ ở khách sạn, lúc đó tôi suy ngẫm: Tại sao cứ mỗi lần có “sự kiện” góp phần thể hiện trách nhiệm, tấm lòng yêu nước thì tôi cứ phải lẩn trốn, cứ phải cố vượt qua ngăn trở  để làm cái việc thuộc bổn phận, trách nhiệm của chính cái Đảng này, nhà nước này ? Nếu Đảng này, nhà nước này không phải là Việt gian, tay sai bán nước mà chỉ vì quá sợ mếch lòng ông bạn láng giềng 4 tốt, 16 chữ vàng  nên họ đành phải thúc thủ chờ thời thì chính họ phải bằng cách nào đó “ nhờ cậy  Nhân dân” làm thay cho họ cái việc mà họ e sợ, không dám làm chứ ?! Mà nếu họ cũng không dám “ nhờ cậy  Nhân dân” vì sợ “sẽ bị lộ, sẽ bị phiền” thì họ phải “ làm lơ, thả lỏng” để cho Nhân dân làm thay cho họ những cái việc như: Biểu tình chống TQ gây hấn cắt cáp, ngang ngược hạ đặt giàn khoan 981, khai thác dầu trên thềm lục địa thuộc chủ quyền của VN; đắp đảo, xây đảo, lấn đảo, quân sự hóa các đảo đã lấn chiếm để uy hiếp khống chế  toàn bộ lãnh thổ Việt Nam, tiến tới làm bá chủ biển Đông . . .); Đáng lẽ họ phải để cho Nhân dân làm thay cho họ cái công việc đền ơn, đáp nghĩa đối với anh hùng liệt sĩ chiến đấu hy sinh bảo vệ tổ quốc chứ !? Tại sao họ cứ luôn “hèn với giặc” rồi tự bào chữa bằng cái chiêu bài “ cần phải khôn khéo giữ vững môi trường hòa bình để ổn định xây dựng, phát triển đất nước . . .”  trong khi đó họ lại cứ  “ác với dân” liên tục đàn áp, ngăn trở, khủng bố những người không thể không  làm thay cái công việc yêu nước giúp cho họ? Tại sao, tại sao như vậy, họ là ai ?!

Tự hỏi, nhưng cũng xin trả lời (trả lời với tư cách tôi vốn là người trong cuộc, là người gắn bó máu- xương, công- tội cùng  với  Đảng này trên 50 năm, là người luôn có kỳ vọng góp phần  tham gia cùng với các tổ chức XHDS như nhóm 72,  61,  127. . . ký tên góp ý sửa đổi Hiến pháp để HP vốn là “ Hiến pháp của Đảng “  trở thành “HP của Dân”; ký tên góp ý:  Đảng cần phải từ bỏ chủ nghĩa Mac- Lê chuyển hóa hòa bình từ “ĐCSVN độc tài” thành “ĐCSVN Dân tộc, Dân chủ”; ký tên góp ý sửa đổi văn kiện ĐH12 theo tinh thần góp ý sửa đổi Hiến pháp để:  Đảng đoàn kết được toàn Dân và tranh thủ được sự đồng tình, ủng hộ của Nhân dân tiến bộ, văn minh trên thế giới. . . để tạo thế và lực cho VN vượt qua khủng hoảng, thoát khỏi hiểm họa xâm lược, lệ thuộc Bắc kinh; gởi “ Tâm thư cho Quốc hội “; gởi “ Tâm thư cho Đảng viên cộng sản yêu nước cấp tiến”; gởi “ Tâm thư cho đại biểu dự ĐH12 “; tham gia nhiều cuộc mít-tinh, biểu tình chống BKXL, ủng hộ dân oan, ủng hộ tù nhân lương tâm vô tội bị xét xử oan sai  . v. v.) Câu trả lời đó là : Họ hèn với giặc, ác với dân là vì họ cần phải nương dựa thế của giặc, cần được giặc bảo hộ cái ngai vàng “giáo điều, độc tài, bảo thủ, 4 kiên định” đã ruỗng nát, ai cũng kinh tởm chán ghét mà họ thì nhất quyết không chịu buông ra.

Lẽ ra ĐH12 vừa qua là cơ hội ngàn vàng chấm dứt  cái nghịch lý “ hèn với giặc, ác với Dân”, nó là cơ hội vì ngay bên trong nội bộ Đảng, nhà nước và hệ thống chính trị đã xuất hiện nhân tố “dân chủ, yêu nước, cấp tiến”, cộng với sự xuất hiện tác động tích cực, quyết liệt thúc đẩy Đảng “ diễn biến, chuyển hóa hòa bình sang Dân chủ” của các nhóm XHDS trong và ngoài nước mà điển hình là nhóm 72, 61, 127. . . đã góp phần tạo khí thế đòi hỏi, thúc giục Đảng, nhà nước đổi mới thể chế chính trị kinh tế, xã hội theo  xu hướng Dân chủ, văn minh, tiến bộ. Chưa bao giờ tại VN xuất hiện xu thế mới, tình thế mới đầy hy vọng  như  những năm, tháng sắp diễn ra ĐH12. Lẽ ra trên cái đà của xu thế mới, tình thế mới đó, TBT Nguyễn Phú Trọng và phe nhóm giáo điều bảo thủ, 4 kiên định đang cầm quyền ĐCSVN  còn nghĩ đến Dân, đến Nước một chút mà để cho ĐH12 tiến hành một cách bình thường theo điều lệ Đảng ( không bày trò  “tổ chức lãnh đạo” tiến hành ĐH12 bằng  bạo lực với 5200 quân  được nhân danh là bảo vệ ĐH và không bày trò gian lận bầu cử  bằng cái quyết định 244/QĐ  thủ tiêu dân chủ và không đi cầu viện để tàu chiến TQ  không rập rình, máy bay TQ không thụt ló trên bầu trời VN và QH của BK không “lòe”  tung ra lời  cam kết sẽ can thiệp khi VN có biến) thì ĐH12 sẽ thành công không như TBT Nguyễn Phú Trọng huênh hoang và tình hình đất nước đã thay đổi tiến bộ có tính chất bước ngoặt như mong đợi rồi.

Như vậy rõ ràng là ĐCSVN, dưới toàn quyền lãnh đạo của TBT Nguyễn Phú Trọng và phe nhóm, sau ĐH12 đang trở nên độc tài hơn vì họ đã thành một  phe  duy nhất thắng cuộc. Vì cùng chung ý thức hệ, cùng chung Đại cục, chung  căn bệnh độc tài toàn trị như  ĐCSTQ nên ĐCSVN độc tài sẽ càng cần được sự bảo hộ che chở của BK  hơn. . . nên căn bệnh “hèn với giặc, ác với Dân” của ĐCSVN kể từ nay sẽ là căn bệnh vô phương cứu chữa, ngày càng trầm trọng hơn (bằng chứng cụ thể là kể từ trước và sau ĐH12 một tháng tôi đã phải lâm cảnh 4 lần bị an ninh truy tìm, ngăn chận tôi tham gia lễ tưởng niệm anh hùng liệt sĩ hy sinh vì nước bị lãng quên từ lâu (19/1/1974, 17/2/1979,14/3/1988 ), riêng cái  lần TBT Tập Cận Bình thăm VN thì tôi bị ngăn chận có tính cách khủng bố  thô bạo trong nhiều ngày; Căn bệnh độc tài càng thể hiện khá rõ qua 2 sự kiện chính trị nóng bỏng gần đây:

- Về việc bầu cử Quốc hội khóa 14 : Dù “ dân chủ đến thế là cùng “, nhưng vẫn có nhiều  ứng cử viên tự do đang bị nhũng nhiễu, đe dọa, gây khó, bị vu cáo bâng quơ: có tổ chức phản động ở nước ngoài cung cấp tài chính cho ứng cử viên tự do . . . Tóm lại vẫn là “Đảng cữ, dân bầu”, Đảng CSVN thực chất vẫn đang đứng trên Dân, cai trị Dân.

- Theo Hiến pháp, QH là cơ quan quyền lực cao nhất, QH có quyền bầu, phê chuẩn hoặc miễn nhiệm các chức danh cấp cao của nhà nước trong thời hiệu của nhiệm kỳ. Thế nhưng QH khóa 14 chưa được bầu ra mà TBT Nguyễn Phú Trọng đã  vội lèo lái BCH TW 2 ra nghị quyết chỉ đạo QH khóa 13 miễn nhiệm trước thời hạn các chức danh lãnh đạo cấp cao nhà nước, đồng thời vội vàng bầu ra các chức danh lãnh đạo cấp cao của khóa mới khi QH khóa 14 chưa được Nhân dân bầu ra. Dù có biện hộ với bất cứ lý lẽ nào để khỏa lấp việc bị lên án vi hiến thì việc Tổng bí thư lèo lái BCHTW 2 chỉ đạo QH  thực hiện cái việc bầu bán như kể trên thì cái việc bầu bán đó vẫn bị dư luận trong và ngoài nước lên án đó là việc làm khuất tất, bất minh, bất chính để : Đảng CSVN độc tài vẫn giành  được cho mình cái quyền đứng trên luật pháp.

Vì các lẽ trên, cho nên dù tôi là người đã từng yêu cái Đảng  này, chế độ này với tình yêu mãnh liệt, chân thành, năm 15 tuổi tôi đi theo Đảng làm cách mạng, năm 21 tuổi tôi làm đơn xin gia nhập tổ chức của đảng. . . Nhưng khi  đã nhận ra tình yêu mãnh liệt chân thành của mình là khờ dại thì tôi làm đơn xin ra khỏi tổ chức Đảng với lý do ghi rõ trong đơn “ vì mất niềm tin”, lúc đó tôi 58 tuổi. Từ đó đến nay, tuy không còn là đảng viên và nay tôi đã tròn 70 tuổi, nhưng vì gần hết cuộc đời tôi gắn bó với công- tội của Đảng đối với Nhân dân, nên tôi tự thấy tôi vẫn còn phải có bổn phận, trách nhiệm  góp phần cho cái Đảng này tốt hơn, tiến bộ hơn để cho Dân bớt khổ đau hơn . . . nên tôi đã tích cực tham gia cùng các anh chị em thuộc nhóm 72, 61, 127.v.v.  với những công việc mà tôi đã hưởng ứng như đã kể trên cũng với tình yêu chân thành, mãnh liệt nhưng không khờ dại như xưa. Và cho đến bây giờ, qua thực tế, tôi đã ngộ ra rằng: Đối với Đảng Cộng sản, nhất là CSVN hãy để cho kẻ thù mà họ mơ hồ là bạn, là chổ dựa sẽ dạy cho họ bài học và hãy để cho lịch sử và Nhân dân phán xét số phận của họ. Kể từ nay tôi tuyên bố: “Đoạn tuyệt tình yêu khờ dại”.
                                    



Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.