Loading...

Thượng nghị Sĩ Jim Webb và phu nhân cùng Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích dự buổi lễ đánh dấu 40 năm ngày 30 tháng 4 tại Đài Tưởng niệm Chiến tranh VN trong thủ đô Washington. (Ảnh: Hồng Hoa)
Thượng nghị Sĩ Jim Webb và phu nhân cùng Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích dự buổi lễ đánh dấu 40 năm ngày 30 tháng 4 tại Đài Tưởng niệm Chiến tranh VN trong thủ đô Washington. (Ảnh: Hồng Hoa)
Tháng 4 lại về trong nỗi buồn của những người Việt tỵ nạn và cả những người sống trong bầu khí của “thiên đường XHCN” hơn 40 năm nay. Những ngày này, người ta lại nhắc nhở nhau về cái ngày kinh hoàng hơn 40 năm trước. Người tháo chạy, kẻ hoang mang, Sài Gòn hỗn mang trong ngày 30/04/1975.

Thế hệ tôi không chứng kiến những cảnh ấy nhưng nhờ có lịch sử, qua những trang sách  và ngày nay nhờ có Internet nên hình dung được phần nào và thấy đau thương, ngậm ngùi cho một chế độ đã bị cưỡng bức vì nhiều nguyên do.

Cứ ngỡ rằng sau cái ngày được gọi là “giải phóng” thì đất nước thống nhất sẽ ngày một thăng tiến và phát triển. Người dân có thể sống yên vui, ấm no và hạnh phúc vì theo nguyên tắc sau chiến tranh thì hoà bình và thịnh vượng phải đến. Thế nhưng, hơn 40 năm nay, năm nào cũng vậy, người Việt Nam ngày một xấu xí, nước Việt Nam ngày càng lạc hậu và kém phát triển. Chúng ta vẫn chưa thoát ra được tình trạng  nghèo nàn để tiến bước cùng các nước phát triển trong khi nhìn sang các nước láng giềng, thậm chí có nước từng bị chiến tranh tàn phá nhiều hơn thì nay họ đã tiến thật xa trên xa lộ của tiến bộ và văn minh. Nhìn trên bình diện quốc gia, tôi cho đó là một sự thất bại thảm hại và đau thương khi mà 41 năm sau ngày thống nhất không có mặt nào từ kiến trúc thượng tầng kinh tế, văn hoá, chính trị đến cơ sở hạ tầng đời sống người dân không một chút tiến bộ mà hoàn toàn thụt lùi và lạc hậu.

41 năm trước, người miền Nam tháo chạy, vượt biên trong cơn binh biến thì 41 năm sau, toàn dân Việt Nam vẫn đang tháo chạy khỏi đất nước vì nhiều lý do:

Người có nhiều tiền, tạm gọi là đại gia, đang tháo chạy công khai bằng các  diện định cư như EB500, EB300, đầu tư và bảo lãnh. Các cô dâu chú rể, thế hệ thanh niên đang tháo chạy khỏi Việt Nam bằng những tờ hôn thú giả.

Các du học sinh, kho tàng và chất xám của đất nước cũng đang tìm đường tháo chạy để tìm việc nơi xứ người vì hầu như chẳng em nào muốn quay về.

Các gia đình đang râm ran bàn cách cho con cái đi học để chờ ngày không xa theo con định cư nước ngoài...
Và nếu bây giờ có một cuộc khảo sát xã hội về việc người Việt Nam muốn đi hay ở lại quê hương, tôi tin hầu hết đều sẽ trả lời là muốn ra đi.

Vì đâu nên nỗi thế?

Vì đâu mà chúng ta phải bỏ nơi chôn nhau cắt rốn để tha phương cầu thực  nơi xứ người, thay vì ở lại trên quê hương mình để xây dựng một đời sống và tương lai tươi đẹp? Vì đâu mà vẫn phải quyết định ra đi khi mà người thân của mình vẫn phải oằn lưng sống trên mảnh đất nơi mình sinh ra? Thưa vì chúng ta thấy cái viễn cảnh tệ hại của Đất nước khi thù trong giặc ngoài bủa vây. Con người phải sống chung với chất độc hàng ngày, dân nghèo thì đói khổ lầm than. Người đấu tranh cho công lý và hoà bình thì bị áp bức. Kẻ ngông cuồng ngạo mạn thì lại được tuyên dương. Công lý không bênh vực cho kẻ nghèo hèn mà nuông chiều kẻ có quyền và tiền. Sống trong một đất nước mà người dân không được bảo vệ, luật pháp không nghiêm minh, chính sách không rõ ràng, kinh tế thì lụn bại và chính trị thì thối nát, thử hỏi có người dân nào có còn muốn sống ở đó?

Tất cả những thứ đó đang và sẽ là lý do chính đáng để người Việt Nam một lần nữa  tìm đường vượt biên  bằng cách này hay cách khác. Là một con dân nước Việt, thật đau lòng khi thấy cảnh đất nước bị xâm lăng và dày xéo trên mọi phương diện để những gì gọi là tự hào quốc gia chỉ còn là những ảo tưởng nhưng người dân thì chưa bao giờ được cảm nhận hạnh phúc, tự do và tự hào. Thành quả của nước Việt hôm nay không phải là thành tựu này kia hay kỷ lục này nọ mà đó là nỗi u buồn của cả một đất nước cố tình không chịu phát triển.

Hơn 40 năm hoà bình, đất nước tuy thống nhất nhưng chưa có một ngày nào chúng ta có Độc lập...

Antoine Cuong

Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

(VOA)

Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.