Loading...

http://static.cand.com.vn/Files/Image/2016/04/04/thumb_660_3-PTcongcong-3904.jpg
Hình minh họa
Từ hai năm nay, đi lại trong thành phố, trừ những khi tiết trời mát mẻ hay ấm áp có thể đi xe đạp, còn thường ngày tôi đi xe buýt. Trải nghiệm qua hai năm, thấy xe buýt quả là tiện lợi. Thường xe chạy khá đúng tuyến, đúng giờ nếu không bị tắc đường. (Còn khi đường đã tắc thì chắc chỉ còn cách đi trực thăng may ra mới không bị lệch giờ, sai hẹn). Khi mưa gió hay rét mướt, ngồi trên xe buýt được ấm áp. Khi nắng hè đổ lửa, ngồi trên xe buýt rất mát mẻ. Giá xe buýt, nhất là sử dụng vé tháng, thật rẻ. Hàng ngày đi làm, tôi phải đi 2 tuyến, nếu cứ “đằng thằng” phải mất 28.000 đ. Nhưng nhờ mua vé tháng (100.000 đ/tháng) mỗi ngày tính ra mất có chưa đến 5.000 đ.

Người có tuổi đi xe buýt thường được “cánh trẻ” nhường chỗ. Có những người rất “tự giác”, thấy người cao tuổi bước lên xe là đứng dậy, nhường. Nếu có ai thiếu tự giác đã có phụ xe nhắc nhở, thậm chí là “cưỡng chế”. Dù đã ngoài 70, nhưng tôi chưa bao giờ dám coi chuyện được nhường chỗ nơi công cộng là một đặc quyền. Khi được nhường, nếu đi chặng ngắn, tôi thường cám ơn rồi từ chối. Nếu đi chặng dài ra ngoại thành, để tránh người khác phải nhường, tôi thường đi tới đầu bến dù phải đi xa hơn. Lên xe từ đây, chắc chắn sẽ có chỗ ngồi. Vì tôi cứ “suy bụng ta ra bụng người”, đứng trên xe dăm ba cây số còn có thể, chứ đứng vài ba chục cây số thì rõ ràng chẳng ai muốn, dù đó là những người đang tuổi “sức dài vai rộng”.

Mỗi khi được nhường chỗ, tôi thường “cám ơn” hai lần. Một lần khi thấy dấu hiệu người nhường sẽ đứng lên, và một lần sau khi đã yên vị trên cái chỗ được nhường. Phải nói tới hai lần vì muốn tỏ rõ lòng biết ơn thực sự chứ không phải lời đãi bôi, nói theo thói quen. Người nhường chỗ cho tôi, có khi đứng lên ngay bên cạnh, có khi bước ra xa rồi đứng để đi tiếp. Hai năm, tôi đã được nhường chỗ bao nhiêu lần, không thể nhớ hết. Nhưng xin thú thật, có nhiều lần, được người khác nhường chỗ, ngồi trên cái ghế êm ái, hưởng gió mát lạnh từ điều hòa trên xe mà tôi vẫn áy náy suốt cả chặng đường, đôi khi đã xuống xe mà đầu óc vẫn còn “vương vất”. Đó là khi người nhường, có khi hoàn toàn không phải do phụ xe nhắc nhở, nhìn thấy tôi thì lập tức đứng lên, hầu như vô cảm, mặt không biến sắc, quay nhìn chỗ khác. Những khi ấy, tôi luôn có cảm giác hình như mình đã “cướp” một tiện nghi của người khác lẽ ra mình không được hưởng. Người đã nhường chỗ cho tôi có khi cũng chẳng “thèm” nghĩ ngợi gì, nhưng người được nhường chỗ như tôi không khỏi những áy náy.

Thích nhất là gặp người trước khi hay đồng thời với động tác đứng lên, nói một câu nhỏ nhẹ: “Bác ngồi đây ạ!” hay: “Mời ông ngồi!”. Chỉ khi ấy, tôi mới thấy sự tự nguyện để tiếp nhận được nhường nhịn của người đi cùng một chuyến xe.

Và cùng với lời nói nhẹ nhàng ấy, nếu người nhường chỗ lại nở một nụ cười thì thật là “tuyệt vời ông mặt trời”!

Dương Đình Giao


(Blog Ông Giáo Làng)

Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.