Loading...

Bốn tuần trước cơn bão đỏ ở Việt Nam, chiếc tàu bệnh viện Đức “Helgoland” ở Đà Nẵng nhận được một lời nói bóng gió: Vào dịp năm mới Phật giáo, “Tết”, sẽ không chỉ có pháo nổ.

Tổng tư lệnh Hoa Kỳ ở Sài Gòn cũng nhận được thông tin một vài ngày trước cuộc tấn công cho tới nay là lớn nhất của người Cộng Sản, những cái ám chỉ đến một cuộc tấn công trong dịp Tết.

Bác sĩ trưởng của “Helgoland”, bác sĩ Jäger, xem trọng lời nói bóng gió đó. Ông ấy điện về Bonn xin thêm tiền, nhận được qua điện tín và mua lương thực dự trữ cho bốn tuần. Khi cuộc tấn công của Việt Cộng làm tê liệt cung cấp, chiếc tàu Đức đã có thể tự cung tự cấp.

Tàu bệnh viện Helgoland
Tàu bệnh viện Helgoland của Hội Chữ thập Đỏ Đức, một tàu hành khách hạng sang trước đây nay cập cảng tại Đà Nẵng, có đội ngũ bao gồm 38 chuyên gia y tế Đức và chi phí 2.250.000 dollar để hoạt động trong một năm. Bệnh viện 150 giường của nó đã chứa hơn 4500 bệnh nhân người Việt kể từ tháng 10 năm 1966. Ảnh: Vietnam Center and Archive.
Người Mỹ ít xem trọng những lời cảnh báo đó hơn. Tuy là họ đã tăng cường canh gác trong Tòa đại sứ của họ – nhưng chỉ thêm ba người lên tổng cộng là mười hai người; khu đất của Tòa đại sứ bị Việt Cộng chiếm. Tuy là họ ban lệnh báo động có giới hạn cho các trại lính Mỹ – nhưng trong thời điểm của cuộc tấn công, lực lượng chiến đấu của Hoa Kỳ ở Sài Gòn chỉ gồm 300 người.

Trận đánh bất ngờ của quân Đỏ vào đầu năm mới phơi bày một điểm yếu quyết định của người Mỹ ở Việt Nam: thông tin thiếu sót và sai lầm của họ về quân địch, những ước lượng mâu thuẫn với nhau về lực lượng và mục đích của họ.

Lỗ hổng thông tin của họ hay mang lại tai họa: khi bộ chỉ huy của căn cứ Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ Phú Bài nhận được những tin báo đầu tiên về một cuộc tấn công của Việt Cộng vào thủ đô Huế ngày xưa của các hoàng đế trong đêm rạng sáng ngày 31 tháng 1, họ gửi một đại đội cổ da đến thành phố cách đó 15 kilômét.

Ngay trên Quốc lộ 1 ở trước Huế, người Mỹ đã gặp phải quân địch mạnh hơn. Đại đội bị tiêu diệt gần như toàn bộ.

Mãi đến khi một đại đội tăng cường cũng bị tổn thất nặng, các sĩ quan ở Phú Bài mới lập một lực lượng vào khoảng một ngàn người.

Trận đánh ở Huế, cái vào lúc ban đầu được tiến hành với một đại đội, cuối cùng kéo dài gần bốn tuần và người ta đã phải sử dụng đến tất cả các cỡ hỏa lực có được ở Việt Nam.

Cho tới ngày nay, người Mỹ vẫn còn đoán mò về những ý định thật sự của nhà chiến lược đỏ Giáp quanh pháo đài Khe Sanh mà trên 5000 lính cổ da đã bị bao vây ở trong đó từ sáu tuần nay.

Lần bắt đầu của cuộc tấn công có quy mô lớn vào Khe Sanh đã được tiên tri tròn sáu lần. Vì những lời tiên đoán không đúng nên sĩ quan Hoa Kỳ đang nghi ngờ, liệu Giáp nói chung là có muốn tấn công hay không, hay chỉ giả vờ dọa để trói chân nhiều lực lượng Hoa Kỳ.

Và mặc dù máy bay và trực thăng Mỹ ngày đêm ở trên không với các thiết bị do thám điện tử tinh vi nhất, người Mỹ hoàn toàn bất ngờ khi người Bắc Việt tiến đến với xe tăng – đầu tiên là ở tiền đồn Lang Vei của Khe Sanh, tuần trước nữa cả ở xung quanh Sài Gòn.

Thiếu sự cộng tác giữa các cơ quan Mỹ và Việt, nhưng cả ghen tỵ tranh chấp thẩm quyền giữa các cơ quan Hoa Kỳ ở Sài Gòn, là nguyên nhân cho sự yếu kém của tình báo Mỹ ở Việt Nam.

Cuộc chiến bí mật giữa người Mỹ với người Mỹ có truyền thống: ngay từ năm 1963, nó đã dẫn tới cuộc đấu tranh công khai giữa CIA, giới ngoại giao và quân đội; người này thì chống đỡ, kẻ kia lại lật đổ nhà độc tài Diệm.

Bây giờ, các nhà tình báo và chính trị gia cãi nhau về sức mạnh của quân địch: CIA dự tính với 150.000 chiến binh đỏ, phụ trách an ninh của tổng thống Johnson Walt Rostow chỉ nhìn thấy 70.000 quân địch. Tuần rồi, Cơ quan thông tin Hoa Kỳ ở Sài Gòn thì lại ước lượng toàn bộ lực lượng của những người Cộng Sản ở con số 350.000.

Và trong khi chính trị gia Rostow – được nhà quân sự Westmoreland ủng hộ – cho rằng cuộc tấn công vào dịp Tết mà vẫn còn đang diễn ra chỉ là một lần bùng cháy cuối cùng của địch quân hầu như đã kiệt sức, sếp CIA Helms tin rằng sẽ còn những trận đánh lớn ở phía trước và nước Mỹ sẽ không thể thắng cuộc chiến này mà không cần nhiều lính thêm nữa.

Người Mỹ, đã chia rẽ với nhau, lại còn cãi nhau với người Nam Việt. Tổng tư lệnh ở Việt Nam của Mỹ Westmoreland dự tính với những cuộc tấn công ở miền Bắc – giữa các căn cứ Khe Sanh và Đà Nẵng – và tăng cường lực lượng của mình ở đó. Chính phủ Sài Gòn và Bộ tham mưu lại sợ những cuộc tấn công vào thủ đô và cao nguyên Trung phần bị quân đội bỏ trống.

Vì người Mỹ hầu như không tin vào những chỉ dẫn của họ nên người Việt trả thù: sĩ quan phản gián của Đại sứ quán Hoa Kỳ từ ba tuần nay đang hoài công cố gắng nhằm hỏi cung ba tù binh Việt Cộng quan trọng – những người sống sót của nhóm xung kích đã thâm nhập vào khu đất của Đại sứ quán Hoa Kỳ trong đêm rạng sáng ngày 31 tháng 1. Nhưng cảnh sát mật của Nam Việt đã dấu các tù binh đó đi.

Ở Khe Sanh, lính cổ da dùng que dò mạch nước để tìm những đường hầm tấn công của quân đỏ, ở Sài Gòn, Bộ tư lệnh Hoa Kỳ cố tìm kiếm các kế hoạch của người Cộng sản bằng máy tính, ở Đà Nẵng người Mỹ tin vào tàu “Helgoland”.

Tối tối, cứ mỗi khi chiếc tàu bệnh viện rời bến tàu vào lúc bảy giờ để thả neo qua đêm ở ngoài vũng tàu cách xa thành phố thì các sĩ quan Hoa Kỳ lại cảm thấy bất an.

Phan Ba dịch từ Der Spiegel 11/1968

(Blog Phan Ba)

Post a Comment

loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.