Loading...

Giám mục Nguyễn Thái Hợp 



“Chúng ta không thể dửng dưng trước bất cứ điều gì của trái đất” (ĐGH Phanxicô, Laudato Sí)


TÒA GIÁM MỤC XÃ ĐOÀI
 xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An,
 Việt Nam
Tel: +84.383.861.171; +84.948.051.966
Fax: +84.383.861.215
 Email: tgmvinh@gmail.com


Số: 0316/ TMV-TGM
THƯ CHUNG
Về thảm họa ô nhiễm môi trường biển Miền Trung.


Kính gửi: Quý Cha, quý Tu sỹ, quý bà con giáo dân và tất cả mọi người, Trong những ngày qua, chúng ta đau lòng chứng kiến thảm họa ô nhiễm môi trường biển chưa từng thấy.


Hàng trăm tấn cá chết trôi dạt vào bờ biển Miền Trung. Tôm, ngao sò, chim chóc, rừng ngập mặn đột nhiên chết hàng loạt, hệ sinh thái của thềm lục địa bị phá hủy.

Hàng triệu ngư dân, người nuôi trồng thủy sản, làm muối, buôn bán hải sản, kinh doanh dịch vụ ăn uống và du lịch... đột nhiên rơi vào cảnh thất nghiệp và điêu đứng vì nghề nghiệp mưu sinh hoàn toàn bị đảo lộn.


Hoảng loạn, bần cùng và phẫn nộ, đó là những khốn khổ mà người dân đang nếm trải.

Hiện nay, dù các người hữu trách chưa đưa ra kết luận chính thức, nhưng nhiều người vẫn đinh ninh rằng, chất thải có chứa độc tố kim loại nặng từ khu công nghiệp là nguyên nhân của thảm họa trên.

Nếu thực sự như vậy thì thảm họa môi trường này có mức độ lâu dài và nguy hiểm vô cùng to lớn. Chắc chắn phải mất nhiều thập niên nữa hệ sinh thái của thềm lục địa Miền Trung mới khôi phục được.


Về phương diện kinh tế, tuy chưa có thống kê cụ thể, nhưng nhiều người cho rằng, thiệt hại do thảm họa môi trường này gây ra vượt rất xa lợi nhuận mà một khu công nghiệp có thể mang lại.

Hậu quả của nhiễm độc kim loại nặng đối với sức khỏe con người còn khủng khiếp hơn. Các độc tố này sẽ tồn tại lâu dài trong lòng biển. Nước biển và hải lưu sẽ làm loãng nồng độ chất độc để không gây chết tức thì cho sinh vật biển, nhưng các sinh vật này sẽ bị tác hại lâu dài qua việc hấp thụ độc tố từ chuỗi thức ăn.

Khi con người tiêu thụ thủy sản, nước mắm, muối có nhiễm độc, các độc tố này sẽ xâm nhập và tích lũy ngày càng nhiều trong cơ thể. Đến một lúc nào đó hàm lượng độc tố này vượt ngưỡng cho phép, chúng sẽ gây bệnh tật như ung thư, tổn thương não... và có thể gây dị dạng, quái thai cho các thế hệ sau.
  
Mặc dù tầm mức nguy hiểm của thảm họa to lớn như vậy, nhưng đã hơn một tháng qua, các nhà chức trách vẫn né tránh việc công bố nguyên nhân và thủ phạm gây ra thảm họa này.
  
Bên cạnh đó một số người còn khuyến khích dân chúng tiêu thụ thủy hải sản một cách thiếu căn cứ khoa học.

Trong khi đó, thật khó hiểu khi nhà cầm quyền lại nặng tay đàn áp những người biểu tình ôn hòa đòi trả lại môi trường trong sạch cho người dân.

Đứng trước thảm trạng này, chúng ta phải có thái độ như thế nào?
  
Thánh Công Đồng Vaticanô II dạy rằng: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và âu lo của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và âu lo của người môn đệ Đức Kitô, không có gì đích thực nhân loại mà không có âm vang trong cõi lòng người Kitô hữu” (CĐ Vaticanô II, Gaudium et Spes, số 1).
  
Vì vậy, chúng ta không thể nào dửng dưng trước thảm họa ô nhiễm môi trường đang phá hủy không những vùng biển Miền Trung mà còn gây thảm họa lâu dài cho cả dân tộc.

Thật vậy, chúng ta đang đối diện với một vấn đề vô cùng quan trọng, không chỉ liên quan đến chính mỗi người chúng ta mà còn liên quan đến nhiều thế hệ. Có thể nói rằng, biển kêu gào thảm thiết vì bị bức tử và mọi người, mọi vật đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng do thảm họa này.
  
Chúng ta cần biết rằng việc phá hoại môi trường, làm nhơ bẩn nguồn nước, đất đai và không khí bằng những độc tố là tội lỗi, và sẽ gánh lấy hậu quả. Vì “tội lỗi chống lại tự nhiên, cũng là tội lỗi chống lại chúng ta và là tội lỗi chống lại chính Thiên Chúa” (ĐGH Phanxicô, Laudato Sí, số 8). Theo giáo huấn của Đức Thánh Cha Phanxiô, chúng ta không thể dung thứ bất cứ thái độ vô cảm và vô trách nhiệm nào đối với môi trường.
  
Đồng thời, chúng ta có quyền đòi hỏi người khác, trong lúc tìm cách đáp ứng các nhu cầu của thế hệ hiện tại, không được tác hại đến các thế hệ tương lai.

Chúng ta có quyền yêu cầu các nhà hữu trách phải tạo lập một hệ thống pháp lý chặt chẽ và hữu hiệu để bảo vệ môi sinh. Không cho phép những ai lạm dụng quyền lực và dựa vào mô hình kinh tế - kỹ thuật để phá hoại đất nước, sự tự do cũng như công bằng xã hội (x. ĐGH Phanxicô, Laudato Sí, số 53 và số 59).

Vì thế, tôi tha thiết mời gọi Anh Chị Em thể hiện căn tính Kitô hữu của mình, có trách nhiệm với quê hương đất nước và các thế hệ tương lai, đồng thời hiệp thông chia sẻ với những người đang là nạn nhân của thảm họa ô nhiễm môi trường bằng những việc làm cụ thể sau đây:

- Biết sẵn sàng từ bỏ lối sống hưởng thụ coi thường môi sinh và cương quyết không sản xuất, chế biến “thực phẩm bẩn” gây hủy hoại sức khỏe, tổn thương đến tính mạng của đồng bào mình; từ bỏ lối phát triển kinh tế không những không bền vững mà còn hủy hoại đến môi sinh;

- Giúp đỡ những anh chị em đang là nạn nhân của thảm họa này qua sự thăm viếng, động viên tinh thần cũng như giúp đỡ bằng vật chất;
  
- Chủ động tiêu hủy, chôn cất một cách an toàn nhất có thể, những sinh vật biển bị chết để ngăn chặn chất độc phát tán; không tàng trữ, buôn bán những hải sản, thực phẩm chế biến từ hải sản đã nhiễm độc hoặc nghi ngờ nhiễm độc;

 - Hợp tác với những cá nhân và tổ chức thành tâm thiện chí để tìm ra nguyên nhân gây thảm họa, đồng thời nỗ lực tìm kiếm biện pháp khắc phục thảm họa này;
 - Thực hiện quyền công dân được Hiến pháp, pháp luật Việt Nam và các Công ước Quốc tế quy định; thể hiện một cách ôn hòa quyền đòi hỏi sự minh bạch trong việc điều hành đất nước, cũng như xử lý thảm họa và buộc những kẻ đã gây ra phải bị xét xử đúng với công lý.

Đặc biệt, tôi tha thiết mời gọi Anh Chị Em cầu nguyện cho công cuộc bảo vệ môi trường, bảo vệ sự thật và quyền được sống trong một môi trường lành mạnh, hài hòa và bền vững.
  
Rất có thể con cháu chúng ta sau này sẽ hỏi: Vào thời điểm đất nước lâm nguy, Biển Đông bị ô nhiễm, ông, bà, cha, mẹ đã làm gì để cứu biển và cứu chúng con?

Tin tưởng vào lời hứa của Đức Mẹ Fatima, tôi kêu gọi mọi người siêng năng lần hạt Mân Côi, để nhờ sự phù hộ của Đức Mẹ, chúng ta không những biết can đảm bảo vệ non sông đất nước mà còn không để lại hệ lụy cho thế hệ tương lai.
  
Xin Chúa chúc lành và ban bình an cho mọi người trên đất nước Việt Nam thân yêu.
Kỷ niệm 99 năm ngày Đức Mẹ hiện ra lần thứ nhất tại Fatima,

Xã Đoài, ngày 13 tháng 5 năm 2016
 GIÁM MỤC GIÁO PHẬN VINH  

Phaolô Nguyễn Thái Hợp.

---------------------

“Nothing in this world is indifferent to us”
( Pope Francis, Laudato Si’)
EPISCOPATE OF BISHOP XÃ ĐOÀI,
Nghi Dien commune, Nghi Loc district, Nghe An province, Vietnam
Tel: +84383861171; +84948051966
 Fax: +84383861215
No : 0316/ [Archbishop]-[Episcopate]

OPEN LETTER
In regards to the pollution disaster at the marine environment in the coast of Central Vietnam.

Sincerely to: The Honourable Fathers, Priests, the dear followers of Catholicism and everyone.

During the past days, we have been witnessing the pollution disaster in great agony like never we have seen before. Hundreds of tonnes of dead fish got washed up on the coast of Central Vietnam. Shrimp, clam shells, birds, mangroves have suffered sudden death en masse, through which the continental ecosystem platform has been destroyed. Millions of those whose survival relied on fishing, fish-farming, salt-harvesting, seafood trade, catering business and tourism, etc. have fallen into unemployment and destitute due to their sources of employment and earning have been turned upside-down. Panic, desperate, impoverished and angry, those are the feelings of misery the civilians are suffering.

Currently, despite of those with the authority having yet to make an official conclusion, many people are still certain that the toxic waste containing heavy metals from industrial areas is the cause of disaster mentioned above. If this turns out to be the reality, this environmental disaster would result in an enormous level of danger in the long-term scale.This then would be certain that  several more decades must be taken before the ecosystem of the continental platform of the Central Vietnam could be recovered.In terms of economics, although there has yet to be any specific statistics, many people believe that, the damage resulted by this environmental disaster would exceed far beyond the profit an industrial plant could bring.
  
The consequences of heavy metal contamination on human health would be even more terrifying. The toxins will remain for a long period of time in the seabed. The water and the current of the sea would dilute the concentration of the toxins down to non-lethal level, which would not kill the sea creatures immediately. But these creatures will suffer long-term effects from absorbing the toxins gradually through the food chain. When humans consume the seafood, fish sauce, and salt that were contaminated, these toxins will be absorbed in and accumulate gradually in the bodies over time. Once it reaches the point when the level of the toxic content exceeds the body’s tolerance, the contaminated body parts can eventually turn into morbidities such as cancer, brain damage, etc., and can also cause deformities or birth defects towards the generations to come.
  
Despite of such a scale of enormous danger brought by such catastrophe, yet for the past month or more, the officials in authority have persisted to be evasive about the disclosure of what the actual causes were and who the perpetrators are of this catastrophe.Not only that, a number of people have even encouraged the consumption of the seafood without a scientific basis. Meanwhile, it is hard to comprehend how the authority could heavy-handedly repress those who peacefully protested during their demand for a recovery of a clean environment for the people.
  
What attitude should we hold, facing such tragedy?
  
The Holy Second Vatican Council taught that: "The joys and the hopes, the griefs and the anxieties of the men of this age, especially those who are poor or in any way afflicted, these are the joys and hopes, the griefs and anxieties of the followers of Christ. Indeed, nothing genuinely human fails to raise an echo in their hearts." (Ecumenical Council of Vatican II, Gaudium et Spes, No. 1).
  
And thus, we can not remain indifferent and ignorant towards the environmental pollution disaster, that is destroying not only the coast of Central Vietnam, but also causing long-term disasters towards our countrymen. Indeed, we are facing such an imminent matter, that is not only related to each of our own selves, but will also involve many generations to come. It can also be seen as if there are agonizing and bitter screamings and cryings from the sea on its path of being forced towards its own perish, while all living things including human beings are being gravely impacted by this disaster. It is imminent to understand that the destruction of the environment, or contaminating the water, land and atmosphere with toxins, is a grave sin, through which the consequences will follow one to bear. For “to commit a crime against the natural world is a sin against ourselves and a sin against God” (Pope Francis, Laudato Sí, No. 8).
  
According to the teaching of the Holy Father Francis, we can not condone any kind of attitude that shows insensitivity, indifference, ignorance and irresponsibility towards the environment.

While at the same time, we have the right to demand of the others, on our way of seeking ways to meet the needs of those of the current generation, for them not to cause harms that could affect the future generations. We have the very right to demand those with the authority to establish and develop a tight, coherent and effective legal system whose purpose is to protect the environment. There ought to be no permission for the exploitation and abuse of one's authority and power structures based on the techno-economic paradigm that can sabotage not only our country and our freedom, as well as our social justice. (x. Pope Francis, Laudato Sí, No. 53 and No. 59).
  
And thus, I passionately and earnestly urge the brothers and sisters to exercise and practice their Christian nature and identity, with your responsibility towards the homeland as well as the future generations to come, while at the same time, through communion, share the burdens with those who fell victims to the environmental catastrophe, through putting into practice the following specific actions:
  
- To possess enough sensibility to be willing to give up on the consumerism-lifestyle, as well as the determination not to produce or process “contaminated food” that could damage health, that could pose fatal danger our fellow citizens; abandonment of the methodology of economic development that is not only unsustainable but also destructive to the environment;

- To assist and support the brothers and sisters who are victims of this disaster through visitings, emotional motivation, as well as through materialistic and facilitative assistance.

 - To actively destroy, and/or bury as safely as possible the deceased sea creatures in order to prevent further spread of the toxin; no possession or trafficking of seafood with food that are processed or produced from the seafood that has been, or suspected to be, contaminated with the toxins;

- To cooperate and work with individuals and organizations whose sincerity and goodwill are to investigate into the cause of the disaster, as well as to put efforts into finding measures to overcome this disaster;

-  Implementing the civil rights, as recognized and stated in the Constitution and laws of Vietnam, as well as in the International Convention, in exercising, in a peaceful and civilized way, our right to demand for the transparency in governing the country, as well as for the disaster management, and for promptly prosecuting the perpetrators in accordance to justice.

In particular, I passionately and earnestly urge the Brothers and Sisters to pray for the activism for the causes of protecting the environment, preserving the truth, as wells as protecting and preserving the right to live in a healthy, harmonious and sustainable environment.

It is sensible to expect our future descendants to question back to us: During the grave and dire danger our country had faced, when the Eastern Sea of Vietnam (or “South China Sea” as internationally claimed to be) was polluted and heavily contaminated, what have you - our ancestors - our grandfather, grandmother, father and mother - had done to save the sea and save us - your descendants?
  

By putting faith in the promises of Our Lady Fatima, I urge everyone to diligently pray to the Rosary, so that through the blessings of Our Lady, we do not only possess the courage and in order to protect our mountains and rivers, but also not to leave any consequences that could implicate on our future generations.

Pray our God to bless everyone with good fortune and peace for all the people of our beloved country of Vietnam.

Celebrating 99 years of the first apparition of Saint Madame at Fatima.


Bishop Xã Đoài , May 13, 2016
THE BISHOP OF THE DIOCESE OF VINH CITY
Paul Nguyen Thai Hop.


Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.