Loading...

Tôi vốn ít hào hứng với những cuộc tranh luận về những vấn đề liên quan đến những con người, những sự việc cụ thể. Nó đòi hỏi phải đọc và tìm hiểu, thậm chí có những việc phải điều tra, xác minh về những gì liên quan đến sự việc mà mình muốn viết. Đây lại là những việc rất khó khăn đối với những nhà báo ở Việt Nam, lại càng khó khăn hơn với những người viết đang ở nước ngoài.

bthuan4


Nhưng, loạt bài „Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần” đăng trên các báo mạng lề trái đã thu hút rất nhiều người đọc và làm dấy lên cuộc tranh luận sôi động giữa những người viết và cả những người đọc, trong đó có tôi.

Một số bài viết giải thích, sự hấp dẫn của loạt bài viết này là do Người Buôn Gío (NBG) có cách viết „dân dã phù hợp với giới bình dân”(1). Nhưng theo tôi, sự cuốn hút chủ yếu đến từ chính nội dung mà các bài viết này miêu tả.

Đây là một trong những „tấn trò đời”của Đảng trong xã hội Việt Nam hiện tại. Một đảng viên thuộc loại „hạt giống đỏ” bậc trung, thuộc diện 4C (con cái các cụ), được Đảng „đặt” vào ghế để giữ và điều hành một „quả đấm thép” béo bở. Như hàng ngàn những đảng viên khác đã và đang ngồi trên những chiếc ghế quyền và tiền, anh ta chẳng có tài cán gì nhiều ngoài „tài năng”chạy chọt để được ngồi vào những chiếc ghế cao dần. Tất nhiên dưới sự lèo lái của „hạt giống đỏ”, quả đấm thép bị teo tóp lại, nhưng gia tài của của anh ta và gia đình phình ra to sụ, họ chuyển đến xứ thần tiên mang tên Cipustra, sống trong một lâu đài mà người dân thường có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Để cho vụ bê bối đi vào quên lãng, Đảng đã chuyển „hạt giống đỏ” của mình đi nơi khác, rồi anh ta đã „thần thông biến hóa” đến một nơi xa xôi để hạ cánh an toàn và thay đổi diện mạo, ngồi vào cái ghế mới cao hơn ghế nơi quả đấm thép.

Nhưng cuộc đấu đá trong cung đình như một vở hài kịch đã sang màn mới, „hạt giống đỏ” bị đưa ra làm một bằng chứng để đấu đá trừng phạt nhau.

Trịnh Xuân Thanh như một dân anh chị, qua những năm tháng ngược xuôi trong đội ngũ gian manh của Đảng, chắc anh ta biết rõ tình thế của mình, Thanh lặng lẽ bỏ trốn ra nước ngoài, anh ta không im lặng, tìm cách phản công lại Đảng, công khai thách thức nhân vật đứng đầu Đảng…

„Tấn trò đời” đã được ngòi bút bút của Người Buôn Gíó miêu tả một cách sinh động, hài hước và hấp dẫn, nó cho chúng ta thấy sự mục ruỗng của Đảng Cộng Sản Việt Nam, sự mục ruỗng của Đảng là nguyên nhân dẫn đến sự băng hoại về kinh tế, chính trị, đạo đức … trong xã hội của Việt Nam hiện nay.

Một số người trong hàng ngũ dân chủ cho rằng, Người Buôn Gió đã gây ảnh hưởng xấu đến phong trào đấu tranh dân chủ cho Việt Nam qua những bài viết „Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần”. Liệu đây có là một nhận xét xác đáng hay không?

Trước hết, NBG đang sống ở một đất nước tự do dân chủ, là một nhà báo tự do, anh có thể viết những gì anh muốn viết.

Ta không nên bảo anh nên viết cái này, không nên viết cái kía. Tôi nhớ, trong lần gặp gỡ với những người bạn Việt Nam ở Ba Lan tại Warszawa, sau khi anh được chính quyền thành phố Weimar Cộng Hòa Liên Bang Đức mời sang thăm và sáng tác. Bên cốc bia sủi bọt, anh tâm sự, anh quyết định viết báo sau lần đưa vợ đến một bệnh viện để sinh đứa con đầu lòng. Vợ anh trong tình trạng nguy kịch, anh xin các bác sỹ và hộ lý giúp đỡ, nhưng họ vẫn thản nhiên. Anh sợ hãi không biết phải làm gì thì có một người nhà của một bệnh nhân tốt bụng rỉ tai, anh móc những đồng tiền cuối cùng trong túi nài nỉ họ…và vợ anh đã sinh đứa con trai trong niềm vui tột độ của vợ chồng anh.

Chúng tôi ngồi nghe anh kể, ngoài trời những chiếc lá vàng đầu mùa thu bắt đầu rụng, không khí tĩnh lặng bao trùm, mọi người đều nghĩ về những thân phận của những người dân ở quê hương khi ốm đau, sinh nở. Chúng tôi tin những lời tâm sự từ ruột gan của anh, anh bắt đầu viết về cái ác, cái xấu, viết về sự lộng quyền của một chính quyền công an trị.

Trở lại vấn đề NBG có gây lên ảnh hưởng xấu đến phong trào đấu tranh dân chủ cho Việt Nam qua loạt bài „Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần” không?

Đưa một trong những „tấn trò đời” trong xã hội Đảng trị của Việt Nam lên các mặt báo tự do, NBG đã góp phần vạch ra cái hiện thực xấu xa của chế độ, đó cũng là công việc của những người đấu tranh đòi hỏi dân chủ cho Việt Nam đang làm và cần phải làm nhiều hơn nữa. Chỉ khi nào người dân biết hết cái xấu xa của thể chế hiện hành, mới tích cực góp sức, đồng hành cùng các nhà đấu tranh cho dân chủ, gây sức ép để ĐCSVN từ bỏ sự cai trị nhân dân bằng bạo lực, chuyển hóa sang thể chế tự do dân chủ một cách bất bạo động. NBG không viết phóng sự điều tra, ngay cả khi anh muốn cũng không thể viết được, vì nếu anh muốn về Việt Nam để điều tra xác minh các sự việc, anh sẽ hoặc bị trục xuất trở lại Đức, hoặc là vào được Việt Nam, nhưng không ai cung cấp thông tin cho anh. Vì vậy đòi hỏi anh phải viểt 100% sự thật là điều không thực tế.

Trong những bài viết tham gia thảo luận, có 2 bài viết (2) của ông Nguyễn An Dân làm tôi hơi ngạc nhiên. Ông tự giới thiệu là nhà dân chủ lớn gấp đôi NBG, nhưng cách viết mang nặng tính chụp mũ, hồ đồ thiếu khách quan.

Trong bài viết „Chém gió với người buôn gió” ông dùng những ngôn từ thiếu lịch sự, ông gọi NBG là mày và dùng lời lẽ trịch thượng răn dậy và kết tội NBG một cách thiếu chứng cớ. Ông viết :”Đéo có thằng giang hồ nào mà đi làm cái việc tiếp tay cho quân đỏ như kiểu mày cả Hiếu ạ, huống hồ mày là giang hồ … dân chủ”. Tại sao đưa sự việc có thật về quá khứ và hiện tại của Trịnh Xuân Thanh ra công luận lại là tiếp tay cho quân đỏ. Có thể NBG thêm thắt những chi tiết chưa chính xác trong các bài viết, nhưng anh không đề cao hay cố biến Thanh trở thành một người hùng. Thật là nực cười ông Nguyễn An Dân cho rằng, NBG phải yêu cầu Trịnh Xuân Thanh nhận hết tội lỗi trước nhân dân, cầu xin sự giúp đỡ của những người đấu tranh cho dân thì mới giúp Thanh đưa vụ việc của thanh lên báo chí. Ông muốn NBG phải trở thành một „Bao Công” của những người đấu tranh cho dân chủ.

Trong khi bình luận về những bài viết về Trịnh Xuân Thanh của NBG, Nguyễn An Dân đưa ra những sự việc mập mờ thiếu bằng chứng, không liên quan gì đến vụ Trịnh Xuân Thanh. Thứ nhất, NBG nhận hàng đống tiền của đảng Việt Tân nhưng lại nhờ đàn bà nhận giúp để tránh tiếng và tránh an ninh, thứ hai, NBG chụp mũ cho một người đàn bà là an ninh. Thật khó biết được ông đưa những thông tin này nhằm mục đích gì.

Vụ Trịnh Xuân Thanh hiện nay đã diễn biến ngoài tầm kiểm soát của Đảng. Sẽ còn những vụ việc tương tự xẩy ra trong tương lai vì nạn chạy chức chạy quyền, nạn tham nhũng vẫn đang phát triển thành quốc nạn, Đảng đã mất hết lòng tin trong dân chúng vì những con sâu mọt trong Đảng đã quá nhiều. Để trừ bỏ tận gốc những nguyên nhân sinh ra lũ sâu mọt, phải trừ bỏ chế độ độc tài đảng trị, đấy mấy là nhiêm vụ quan trọng của những người đấu tranh để mang lại tự do dân chủ cho Việt Nam, không nên mất thời gian tranh cãi, vì chắc chăn tất cả chúng ta đều ghét bỏ các con sâu mọt như Trịnh Xuân Thanh.

Đinh Minh Đạo

-----------------------------
Chú thích

(1) KAMI : Bàn về hiện tượng Người Buôn Gío và nhận thức của người ủng hộ dân chủ
(2) NGUYỄN AN DÂN :
– Chém gió với Người Buôn Gío (danquyen.vn, ngày 12-09-2016)
– Chuyện Trịnh Xuân Thanh và Người Buôn Gío (danquyen.vn, ngày 08-09-2016)

(Đàn Chim Việt)

Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.