Loading...

Trương Duy Nhất - Tôi biết, có một Hội phụ nữ nhân quyền Việt rất trẻ. Tôi biết, có một Liên đoàn lao động Việt rất trẻ. Tôi biết, một vài nhóm hội theo mô hình các tổ chức xã hội dân sự đã từng bước manh nha hình thành. Tôi biết, một Phương Uyên mảnh khảnh nhưng bất khuất hiên ngang trước vành móng ngựa. Tôi biết, một thanh niên trẻ Võ Văn Trung 20 tuổi cắt tay viết khẩu hiệu máu đuổi Tàu. Tôi biết, một sinh viên Nguyễn Anh Tuấn với lá đơn “tự thú, xin vào tù” để phản đối điều luật mơ hồ 88. Tôi biết, một Trịnh Bá Phương với tuyên ngôn dõng dạc “nếu tôi chết, đừng chôn, hãy khiêng xác tôi khắp phố phường Hà Nội” (cho dù cả bố mẹ Phương đều phải vào tù). Tôi biết, một tù nhân thiếu niên 15 tuổi Nguyễn Mai Trung Tuấn bất khuất cỡ Lý Tự Trọng chẳng là cái đinh gì. Tôi biết, một Phạm Đoan Trang bị đánh què chân, kẹp đôi nạng gỗ vẫn hiên ngang xuống đường. Và hôm qua, là một Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh...


Ấy là những nguồn lửa quí. Vâng. Chính các bạn, mới là những người nhóm lửa. Chính các bạn mới là mồi lửa để bùng đốt.
Bấm Đăng ký để xem nhiều video hơn:



Rất thích, ấn tượng với câu nói của Joshua Wong “Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho đời sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi”.

Một thế hệ trẻ. Vâng. Là họ, chứ không phải giới trí nhân khoa bảng vùi đầu câm điếc kia. Càng không phải là những lão già hưu, hoặc sắp hưu lú lẫn với thứ tư tưởng “dân chủ vạn lần” mụ mị.

Những lớp trẻ ấy, mới thật sự là thế hệ thay áo. Chỉ họ, mới là lớp người dị ứng nhất, trước tấm áo choàng “giải phóng” mà các thế hệ bố mẹ ông bà chúng, quen đến mức không nhận ra mùi.

Trương Duy Nhất
(Blog RFA)


Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.