Loading...


Hội nghị Trung ương của đảng CS TQ sẽ tổ chức vào tháng 10 năm 2017. Ta có thể xem rằng từ thời điểm này trở đi là khoản thời gian “tiền hội nghị”. Tập Cận Bình cần phải củng cố uy tín cá nhân để được ngồi lại thêm nhiệm kỳ nữa. Các yếu điểm của họ Tập, để lộ ra trong thời gian ông này làm lãnh đạo, là kinh tế TQ không sáng sủa như các lãnh đạo tiền nhiệm. Công cuộc “đả hổ diệt ruồi” của họ Tập, mục đích chống tham nhũng làm sạch bộ máy nhà nước, đã gây chia rẽ trầm trọng trong nội bộ đảng. Vì vậy người ta nghĩ rằng, từ nay trở đi, Tập Cận Bình sẽ cố gắng thực hiện một số điều để khẳng định lại uy tín của mình trong đảng.


Những điều mà họ Tập có thể làm là gì? Một cái nhìn sơ lược về “mô hình lãnh đạo lý tưởng” của họ Tập là Đặng Tiểu Bình, ta có thể nhìn thấy những điểm “ưu tiên” ở các vấn đề mà Tập Cận Bình có thể sẽ thực hiện trong những ngày tới.

Có ba lý do mà đảng CSTQ vịn vào để biện hộ cho tính chính đáng để lãnh đạo đất nước. Thứ nhứt là phát triển kinh tế. Thứ hai là công cuộc “thống nhứt lãnh thổ”. Thứ ba là giữ vững an ninh nội bộ.

Đặng Tiểu Bình nổi lên như một ngôi sao sáng trong hàng ngũ nhân sự cộng sản TQ, sau đó trở thành một “kiến trúc sư” xây dựng nên một nước TQ hiện đại, cuối cùng được người TQ tôn vinh như là một nhà lãnh đạo lỗi lạc trong lịch sử TQ. Họ Đặng là người duy nhứt đã lần lượt thực hiện cả ba điều.

Về mục tiêu “thống nhứt lãnh thổ”, Đặng Tiểu Bình là người thể hiện quyết tâm dùng vũ lực đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974. Sau vụ này họ Đặng được phục hồi danh dự và chức vụ. Bởi vì ông đã bị “hạ tầng công tác” sau chiến dịch “cách mạng văn hóa” của Mao Trạch Đông thập niên 60. Họ Đặng trở thành “nhà lãnh đạo lớn” của TQ, sau trận chiến “dạy cho VN một bài học” năm 1979. Quyết định dùng vũ lực “giải phóng” một số đá của VN thuộc Trường Sa năm 1988 họ Đặng tất yếu trở thành “hạt nhân” lãnh đạo đảng và nhà nước TQ.

Về điểm này Tập Cận Bình đã đưa thành quả của Đặng Tiểu Bình, vốn chỉ có ý nghĩa tượng trưng về tình cảm, qua một tầm vóc lớn lao về chiến lược. Các việc củng cố và xây dựng các căn cứ không quân, hải quân ở đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa. Công trình bồi đắp và xây dựng các bãi đá ở Trường Sa thành các đảo nhân tạo. Sau đó xây dựng trên đây các căn cứ quân sự để làm bàn đạp cho các toan tính chiến lược sắp tới.

Trong chừng mực, Tập Cận Bình đã thực hiện (một phần) mục tiêu “thống nhứt lãnh thổ”.

Về kinh tế, phải nhìn nhận rằng kinh tế của TQ đã không phát triển, trong suốt thời kỳ họ Tập lãnh đạo, như các thế hệ lãnh đạo tiền nhiệm. Nhưng nếu nhìn trên phương diện vĩ mô, ta thấy sách lược kinh tế về lâu dài của TQ có thể sẽ cạnh tranh với Mỹ, thống trị toàn cầu. Các dự án “con đường tơ lụa trên biển”, “ngân hàng phát triển hạ tầng Châu Á” đồng thời với những dự án hợp tác kinh tế đa phương… ta thấy tầm nhìn của Tập Cận Bình không hề kém “kiểu mẫu” Đặng Tiểu Bình. Vấn đề là họ Tập cần nhiều thời gian (hơn một nhiệm kỳ) để có thể khẳng định việc thành công hay thất bại.

Điều lo ngại của Tập Cận Bình là vấn đề “an ninh nội bộ”. Công cuộc “đả hộ diệt ruồi” mục đích làm trong sạch guồng máy lãnh đạo, tuy rất cần thiết, nếu không nói là vấn đề cốt lõi để TQ trở thành “đại cường”, đã gây ra những chia rẽ trầm trọng trong nội bộ đảng CSTQ. Đây là một điều cấm kỵ. Đặng Tiểu Bình, vì muốn giữ an ninh nội chính, đã không ngần ngại ra lệnh thảm sát Thiên An Môn. Họ Tập cũng có cái gan to không kém, là loại cả một loạt hàng ngũ đảng viên cao cấp, mà những thành phần này đã tạo thành một thế lực “tiền-quyền” ghê gớm.

Vì “đập bể ổ ong vò vẻ”, Tập Cận Bình có thể sẽ bị loại, do phản ứng đối kháng từ thế lực “tiền-quyền”, nếu từ đây tới ngày đại hội ông này không làm được một điều gì “sáng chói”.

Điều gì Tập Cận Bình có thể làm trong vòng 10 tháng?

Theo tôi, điều họ Tập có thể làm là đánh chiếm một số đảo ở Trường Sa hiện do VN (hay Phi) kiểm soát.

Làm điều này “tình cảm dân tộc chủ nghĩa” ở lục địa sẽ được ve vuốt. Họ Tập sẽ trở thành “anh hùng dân tộc”, như Đặng Tiểu Bình trước kia.

Tin tức báo chí loan tải, dựa tên các không ảnh chụp từ vệ tinh, TQ đã hoàn tất việc xây dựng một loạt ra đa và các bãi chứa phi cơ chiến đấu trên các đảo nhân tạo như Chữ Thập, Vành Khăn và Subi.

Từ bãi Chữ Thập, không quân TQ có thể uy hiếp tất cả các đảo TS do VN chiếm đóng. Đá Châu Viên, ở sát bên cạnh đảo Trường Sa lớn của VN, cũng đã được TQ xây dựng, trở thành một “bến tàu”, mà thực ra là căn cứ hải quân.

Hành vi VN cho xây dựng Đá Lát, vốn ở về phía tây đảo Trường Sa lớn, (thuộc khu vực Tư Chính-Vũng Mây), củng cố việc phòng thủ là hợp lý. Nhưng hành vi của VN bị TQ phản đối gay gắt.

Có hai điều cần suy nghĩ về “phương án” quân sự của Tập Cận Bình, nếu ông này muốn sử dụng mục tiêu “thống nhứt lãnh thổ” để củng cố uy tín cá nhân: Một là “mở rộng vùng ảnh hưởng” và hai là “củng cố chủ quyền”.

Khuynh hướng “củng cố chủ quyền”, trong thời gian tới TQ có thể sẽ chiếm các cụm đảo Sinh Tồn và Nam Yết (do VN chiếm đóng). Làm điều này TQ thực hiện “lời hứa của nhà nước VNDCCH” thể hiện qua công hàm 1958 của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng. Theo đó HS và TS thuộc chủ quyền của TQ. Trong trường hợp này TQ chỉ đối phó với VN. Có thể TQ sẽ không đụng đến các đảo do Phi kiểm soát (như đảo Thị Tứ, kế cận căn cứ Su Bi) vì lý do đụng chạm đến “dồng minh” của Mỹ cũng như do thái độ nhượng bộ của TT Duterte về vấn đề phán quyết của Tòa Trọng tài ngày 12-7-2016.

Khuynh hướng “mở rộng vùng ảnh hưởng”, là TQ có thể sẽ chiếm các bãi cạn của VN, như Đát Lát, hay cắm các giàn quan sát trên các bãi Tư Chính, Vũng Mây… trên thềm lục địa của VN. Làm việc này TQ cũng chỉ đối phó với VN, cũng để thực hiện các hứa hẹn của lãnh đạo VN: chia sẻ với TQ vùng biển Trường Sa.

Cả hai khuynh hướng đều ở trong khả năng của TQ.

Báo chí cũng đăng tin là VN dựa vào thực lực của mình để bảo vệ lãnh thổ. Điều này cho thấy, về ngoại giao, xem như không tính tới nữa. Về quân sự, VN đứng một mình.

Nhưng cũng không quá lo ngại, nếu mình có lý do chính đáng để tự vệ. Vấn đề là VN cũng không có lý do chính đáng để tự vệ.

Trước dư luận quốc tế, nhà nước CSVN hiện nay được xem là nhà nước “tiếp nối” nhà nước VNDCCH. Tức là, theo tập quán quốc tế, VN hiện nay phải có nghĩa vụ đối với những cam kết, hứa hẹn… có giá trị pháp lý của nhà nước VNDCCH đối với các quốc gia khác.

Công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng là điều không thể “quỵt”.

Lối thoát cho VN hôm nay, để có danh chính ngôn thuận bảo vệ lãnh thổ, là “kế thừa danh nghĩa VNCH”, qua các chính sách “hòa giải quốc gia”. Mà việc này, hơn 40 năm qua, CSVN vẫn không ngó ngàng tới. Chính sách của họ vẫn xem các thế hệ VNCH ngày trước là “thù địch”, là phản động. Cho đến những bài hát được sáng tác ở miền nam trước 75, đến nay nhiều bài vẫn bị cấm.

VN hôm nay cứ rêu rao rằng VN có chủ quyền bất khả tranh nghị ở HS và TS, trong khi TQ cũng tuyên bố tương tự. Vấn đề là VN không có bằng chứng (ngoài các bằng chứng của VNCH trước kia), trong khi TQ thì có: công hàm 1958 cũng như nhiều tài liệu, sách vở, bản đồ… do VNDCCH xuất bản trước 75, công nhận chủ quyền của TQ ở HS và TS.

Trở lại vấn đề, để củng cố uy tín trong nội bộ, Tập Cận Bình trong những ngày tới có thể sẽ thực hiện các chiến dịch “thống nhứt đất nước”. Ngoại trừ Đài Loan có những thái độ mạo hiểm quá xa, như tuyên bố độc lập, Tập Cận Bình sẽ dồn nỗ lực để thực hiện một trong hai phương án (hay cùng lúc cả hai phương án).

VN đứng một mình, trong lúc kinh tế khó khăn, nội bộ tranh chấp quyền lực, lòng dân ly tán… chắn chắn sẽ không có thực lực để đối phó.

Theo Fb.Trương Nhân Tuấn

Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.