Loading...
Donald Trump, Stephen Bannon và cơn khủng hoảng đang đến trong cuộc sống người Mỹ
Hat tip Lee M
David Kaiser
Trong những năm 1990, hai nhà sử học nghiệp dư, Neil Howe và William Strauss (qua đời), đã đưa ra một lý thuyết mới của lịch sử nước Mỹ trong hai cuốn sách, Thế Hệ: Lịch sử tương lai của nước Mỹ (1991), và Thế đảo lộn thứ tư: Lời Tiên Tri của Người Mỹ (1997). Họ đã xác định một chu kỳ 80 năm trong lịch sử nước Mỹ, xác định bởi những cuộc khủng hoảng lớn đã phá hủy một trật tự cũ và tạo ra một cái mới.

Mặc dù lý thuyết của họ không được dạy rộng rãi trong các trường cao đẳng hoặc được thảo luận trong giới truyền thông, Strauss và Howe có thể cũng đóng một vai trò quan trọng trong chính phủ của Donald Trump. Stephen Bannon, cựu lãnh đạo của trang Tin tức Breitbart người đã được bổ nhiệm làm chiến lược gia trưởng của Trump trong Nhà Trắng, rất quen thuộc với Strauss và Howe của lý thuyết về khủng hoảng, từ lâu đã nghĩ về cách làm thế nào để sử dụng nó để đạt được mục đích. Tôi biết điều này vì Bannon phỏng vấn cả hai, Neil Howe và tôi vào năm 2009 khi ông đang thực hiện một bộ phim tài liệu về cuộc khủng hoảng tài chính đang diễn ra. Bộ phim, được gọi là thế hệ Zero, chi tiết hoá những ý tưởng đó.

Bannon tập trung vào các khía cạnh quan trọng của lý thuyết đó, ý tưởng rằng mỗi 80 năm lịch sử nước Mỹ đã được đánh dấu bởi một cuộc khủng hoảng, hoặc “thế đảo lộn thứ tư,” rằng phá hủy một trật tự cũ và tạo một cái mới: Cuộc khủng hoảng lớn xác định bởi Strauss và Howe bao gồm thời đại của cuộc Cách mạng Mỹ và Hiến pháp (1774-1794); Nội chiến và hậu quả tức thời của nó (1860-1868); và suy thoái và Chiến tranh thế giới thứ hai (1929-1945). Làm một bài toán, họ dự đoán sẻ có mt cuộc khủng hoảng lớn trong 15 năm đầu của thế kỷ 21.

Dự đoán của Strauss và Howe đã rõ ràng trở thành sự thật: Ít người có thể phủ nhận rằng Hoa Kỳ đang ở trong một cuộc khủng hoảng chính trị nghiêm trọng khá lâu, đánh dấu bằng sự phân chia đảng phái mãnh liệt, một cuộc suy thoái rất nghiêm trọng, chiến tranh ở nước ngoài và trên hết, một sự tang vở trong mối quan hệ giữa các quốc gia và thể chế chính trị của nó.

Tôi là một trong rất ít nhà sử học chuyên nghiệp trở nên quan tâm đến công việc của Strauss và Howe, và tôi kết hợp những hiểu biết của mình trong cuốn sách nguồn gốc của chiến tranh Việt Nam và vai trò của Franklin Roosevelt trong việc lãnh đạo quốc gia vào Thế chiến II. Tôi cũng đã kết hợp lý thuyết của họ vào các phân tích của lịch sử châu Âu và các sự kiện hiện tại. Tôi phải thừa nhận rằng tôi không hề biết mình sắp dính vào chuyện gì khi Bannon, lúc đó đang làm việc cho một nhóm bảo thủ có tên “Công Dân Đòan Kết, đã liên lạc và xin phỏng vấn tôi, tôi đánh giá cao bất kỳ cơ hội nào để thảo luận về ý tưởng của Strauss và Howe và về cuộc khủng hoảng mà vào lúc đó là không có gì phải bàn cãi giữa chúng tôi. Bannon vừa thông minh và vừa có lối nói chuyện lôi cuốn, và chúng tôi đều lấy làm thích thú trong buổi phỏng vấn đó. Khi bộ phim hoàn tất, ông đã sử dụng cuộc phỏng vấn của tôi hoàn toàn công bằng, và không có ý định thêm vào nó ý kiến cực đoan hửu khuynh nào của cá nhân ông.

Sức mạnh của lý thuyết của Strauss và Howe về một cuc khủng hoảng xuất phát từ sự thiếu thốn của một ý thức hệ cụ thể. Giải thích riêng của tôi về nó là cái chết của một trật tự chính trị, kinh tế và xã hội cũ là sẻ tạo ra cơ hội cho bất kỳ phong trào hoặc lãnh đạo nào có được một tầm nhìn mới thay thế vào đó. Một ví dụ nổi bật nhất, cả Hoa Kỳ và Đức đang ở giữa một cuộc khủng hoảng kinh tế và chính trị khủng khiếp vào năm 1933. Nước Mỹ quay sang Franklin Roosevelt và New Deal; Đức quay sang Adolf Hitler và Chủ nghĩa xã hội quốc gia.

Năm 2009, khi Bannon và tôi gặp nhau, tôi hy vọng rằng Barack Obama và Quốc hội Dân chủ sẽ sử dụng cuộc khủng hoảng kinh tế của thời đại chúng ta để làm sống lại các giá trị của New Deal. Bannon rõ ràng là đã có những ý tưởng khác là cuộc khủng hoảng sẽ đi về đâu.

Rốt cuộc, Obama thất bại trong việc tham gia vào một New Deal. Ông rõ ràng tin rằng không có gì sai lầm cơ bản với hệ thống của chúng ta và rằng nó có thể chỉ cần điều chỉnh lại với mức độ nhỏ. Cuối năm nhiệm kỳ của mình, ông nói với David Remnick của tờ The New Yorker rằng các Tổng thống không thể, trên thực tế, làm lại xã hội Mỹ, và rằng đó là một điều tốt. Đó là sự khác biệt giữa ông và Lincoln và FDR và cũa Đảng Cộng hòa hiện nay.
Kể từ năm 2000, theo ý kiến ​​của tôi, Đảng Cộng hòa đã quản lý để nắm bắt và thường giữ thế chủ động trong cuộc khủng hoảng hiện tại của chúng ta một cách chính xác bởi vì nó là đảng cách mạng của sự thay đổi, trong khi đảng Dân chủ về cơ bản là đảng của hiện trạng. Lập trường Cộng hòa trở lại, tất nhiên, về những ngày bắt đầu sự nghiệp của Newt Gingrich vào những năm 1980. (Gingrich đã được phỏng vấn thật dài trong Generation Zero và rõ ràng được dành cho một vị trí rất cao trong chính quyền mới. John Bolton, một Bộ Trưởng Ngoại Giao khả thể, cũng được phỏng vấn.) Trong khi đó, Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan đã bao nhiêu năm mơ ướt sửa đổi Medicare và an Sinh xã hội. Các cơ hội đó bây giờ đã đến.
Trump, Bannon và toàn ban vận động tranh cử của Trump đã phá hủy trật tự chính trị cũ. Trump xóa sổ một danh sách các ứng cử viên đảng Cộng hòa truyền thống và đã giành được Nhà Trắng, mặc dù mất phiếu phổ thông. Trong khi đó, một cuộc tấn công chính trị không ngừng của đảng Cộng hòa ở các cấp độ khác nhau của chính phủ đã cho Trump đa số chắc chắn tại Hạ viện và một thiểu số trong Thượng viện. Thế nào rối nhóm bảo thủ cũng sẽ nắm đa số tại vào Tòa án Tối cao.

Họ sẽ làm gì? Hùng biện và tính cách của họ, xem trong bối cảnh của Strauss và Howe của lý thuyết về khủng hoảng, gợi ý rằng họ sẽ không bị ràng buộc bởi tiền lệ hiện hành và rằng họ sẽ dựa vào quan niệm riêng về Thiện Ác của thời đại chúng ta.
Thế hệ Zero, nghiêng những câu chuyện của cuộc khủng hoảng kinh tế khá khéo léo. Một mặt, nhiều người đóng góp chỉ ra rằng tham lam và ngân hàng kém chất lượng hoạt động đã mang lại sự sụp đổ kinh tế, nhưng đổ lỗi cuối cùng là do chủ nghĩa tự do, các quan chức và chính trị gia thâm niên. Và cũng giống như các chính trị gia ca đảng Cộng hòa và các nhà bình luận đã làm trong bảy năm qua, nhiều người góp mặt trong phim đã nói, trong những ngày đầu của chíng quyền Obama, họ hình dung tới một số phận khủng khiếp dưới thời Barack Obama, có thảm họa kinh tế và có áp đặt chủ nghĩa xã hội.
Điều  này, tuy nhiên, là một trong những khủng khiếp về thời kỳ khủng hoảng: nhiều người sẽ tin rằng hầu hết mọi thứ. Hoa Kỳ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng khủng khiếp ngay bây giờ mặc dù nền kinh tế của chúng ta được cải thiện nhiều từ tám năm trước đây và chúng ta không tham gia vào một cuộc chiến tranh lớn. Và Đảng Cộng hòa và Donald Trump đang sẵn sàng để tận dụng lợi thế của nó. Theo tôi, Trump, Bannon, Gingrich, Ryan và phần còn lại sẽ sử dụng cơ hội của họ trong một hoặc hai năm tới để hủy bỏ càng nhiều các di sản Dân chủ càng tốt - không chỉ là di sản Obama, nhưng đó cũng là của FDR (Franklin D. Roosevelt)​​LBJ (Lyndon B. Johnson).
Trong khi đó, tuy nhiên, hai nguy cơ khác đang rình rập - một đang nằm trong ký ức sống động nhất của tôi về cuộc gặp gỡ của riêng tôi với Bannon.
Khi lần đầu tiên tôi được trải nghiệm về Strauss và Howe tôi bắt đầu hiểu ra ý tưởng của họ giải thích về lịch sử của các nước khác, và cũng như trong suốt cuộc phỏng vấn của chúng tôi, tôi đã đề cập rằng cuộc khủng hoảng ở các nước như Pháp vào những năm 1790 và Nga sau năm 1917 đã dẫn đến triều đại của khủng bố. Bannon có thêm nhận xét đó vào bả hoàn chỉnh của phim Generation Zero.
Nguy cơ thứ hai, đáng báo động hơn, sự tương tác đã không thể hiện trong bộ phim. Bannon rõ ràng đã suy nghĩ rất lâu cả về tiềm năng trong nước và những tác động chính sách đối ngoại của Strauss và Howe. Hơn một lần trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi, ông đã chỉ ra rằng mỗi ba cuộc khủng hoảng trước đã dính dáng đến một cuộc chiến tranh vĩ đại, và những cuộc xung đột đã tăng từ cuộc Cách mạng Mỹ thông qua cuộc nội chiến cho đến chiến tranh thế giới thứ hai. Ông dự kiến ​​một cuộc chiến tranh mới và thậm chí lớn hơn như là một phần của cuộc khủng hoảng hiện nay, và ông không có vẻ gì là lúng túng bởi viễn cảnh ấy.
Tôi không đồng ý, tôi đã nói như vậy. Nhưng, khi biết rằng tôi có nhiều kinh nghiệm về lịch sử của cuộc xung đột quốc tế, ông liên tục ép tôi nói ra trong phim rằng chúng ta có thể mong đợi một cuộc xung đột ít nhất sẻ lớn như Chiến tranh thế giới thứ hai trong tương lai gần hoặc hơi xa. Tôi đã từ chối.
Hùng biện khải huyền và suy nghĩ ngày tận thế phát triển mạnh trong giai đoạn khủng hoảng. Điều này có thể là mối nguy hiểm lớn nhất trong nhiệm kỳ tổng thống của Trump, và là một việc đáng theo dỏi của tất cả những ai có quan tâm về hiện tình đất nước Hoa Kỳ trong những tháng, năm sắp tới.

----------------------------------------------oOo--------------------------------------------------

Donald Trump, Stephen Bannon and the Coming Crisis in American National Life

Hat tip Lee M
Guest Post by David Kaiser

During the 1990s, two amateur historians, Neil Howe and the late William Strauss, developed a new theory of American history in two books, Generations: the History of America’s Future (1991), and The Fourth Turning: An American Prophecy (1997). They identified an 80-year cycle in American history, punctuated by great crises that destroyed an old order and created a new one.
Though their theory is not widely taught in colleges or discussed in the media, Strauss and Howe may well play a major role in Donald Trump’s administration. Stephen Bannon, the former head of Breitbart News who has been appointed Trump’s chief strategist in the White House, is very familiar with Strauss and Howe’s theory of crisis, and has been thinking about how to use it to achieve particular goals for quite a while. I know this because Bannon interviewed both Neil Howe and myself in 2009 while he was making a documentary film about the ongoing financial crisis. The film, called Generation Zero, discussed those ideas in some detail.
Bannon focused on the key aspect of their theory, the idea that every 80 years American history has been marked by a crisis, or “fourth turning,” that destroyed an old order and created a new one: The great crises identified by Strauss and Howe included the era of the American Revolution and the Constitution (1774-1794); the Civil War and its immediate aftermath (1860-68); and the Depression and the Second World War (1929-45). Doing the math, they predicted another great crisis sometime in the first 15 years of the 21st century.
Strauss and Howe’s major prediction has now obviously come true: Few would deny that the U.S. has been in a serious political crisis for some time, marked by intense partisan division, a very severe recession, war abroad and, above all, a breakdown in the ties between the country and its political establishment.
I was one of very few professional historians to become interested in the work of Strauss and Howe, and I incorporated their insights into books on the origins of the Vietnam War and Franklin Roosevelt’s role in leading the nation into World War II. I have also incorporated their theory into analyses of European history and current events. I must admit that I did not know exactly what I was getting into when Bannon, who was then working at the conservative group Citizens United, contacted me to ask me for an interview, but I appreciated any chance to discuss Strauss and Howe’s ideas and the crisis that was by then indisputably upon us. Bannon is both intelligent and charismatic, and he clearly enjoyed our interview as much as I did. In the finished film, he used my interview perfectly fairly, without attempting to give it his own extreme right-wing slant.
The power of Strauss and Howe’s theory of crises comes from its lack of a specific ideology. My own interpretation of it is that the death of an old political, economic and social order creates an opportunity for any determined movement or leader to put a new vision in place. To use the most striking example, both the United States and Germany were in the midst of a terrible economic and political crisis in 1933. The United States turned to Franklin Roosevelt and the New Deal; Germany turned to Adolf Hitler and National Socialism.
In 2009, when Bannon and I met, I hoped that Barack Obama and the Democratic Congress would use the economic crisis of our own age to revive the values of the New Deal. Bannon obviously had other ideas about where the crisis would lead.
As it turned out, Obama failed to embark on a New Deal. He evidently believed that there was nothing fundamentally wrong with our system and that it could be fixed with only marginal adjustments. Late in his term, he told David Remnick of The New Yorker that Presidents could not, in fact, remake American society, and that that was a good thing. That differentiated him from Lincoln and FDR—and also from today’s Republican Party.
Since at least 2000, in my opinion, the Republican Party has managed to seize and generally keep the initiative during our current crisis precisely because it is the revolutionary party of change, while the Democrats are essentially the party of the status quo. The Republican stance goes back, of course, to the early career of Newt Gingrich in the 1980s. (Gingrich was interviewed at great length in Generation Zero and is evidently destined for a very high position in the new administration. John Bolton, another possible Secretary of State, is also interviewed.) Meanwhile, House Speaker Paul Ryan has been dreaming for years of undoing Medicare and Social Security. The opportunity to do so has now come.
Trump, Bannon and the rest of the Trump campaign have already managed to destroy the old political order. Trump wiped out a slate of traditional Republican candidates and has won the White House, despite losing the popular vote. Meanwhile, a ceaseless Republican political offensive at various levels of government has given Trump an entrenched majority in the House of Representatives and a small majority in the Senate. Soon the conservatives will have a majority on the Supreme Court.
What will they do? Their rhetoric and personalities, viewed in the context of Strauss and Howe’s theory of crisis, suggest that they will not be bound by existing precedents and that they will rely on their own view of the heroes and villains of our time.
Generation Zero slanted the story of the economic crisis rather cleverly. On the one hand, plenty of contributors pointed out that greed and shoddy banking practices had brought about the economic collapse, but the ultimate blame is placed on liberals, bureaucrats and established politicians. And just as Republican politicians and commentators have done for the last seven years, many of the contributors—speaking at the dawn of the Obama administration—pictured a horrible fate under Barack Obama, featuring economic catastrophe and attempts to impose socialism.
This, however, is one of the terrible things about crisis periods: many people will believe almost anything. The United States faces a terrible crisis right now even though our economy is much improved from eight years ago and we are not involved in a large war. And the Republican Party and Donald Trump are poised to take advantage of it. In my opinion, Trump, Bannon, Gingrich, Ryan and the rest will use their opportunity during the next year or two to undo as much of the Democratic legacy as they can—not only the Obama legacy, but that of FDR and LBJ as well.
Meanwhile, however, two other dangers lurk—one of them embodied in my most vivid memory of my own encounter with Bannon.
When I was first exposed to Strauss and Howe I began thinking how their ideas explained the histories of other countries as well, and during our interview, I mentioned that crises in countries like France in the 1790s and Russia after 1917 had led to reigns of terror. Bannon included those remarks in the final cut of Generation Zero.
A second, more alarming, interaction did not show up in the film. Bannon had clearly thought a long time both about the domestic potential and the foreign policy implications of Strauss and Howe. More than once during our interview, he pointed out that each of the three preceding crises had involved a great war, and those conflicts had increased in scope from the American Revolution through the Civil War to the Second World War. He expected a new and even bigger war as part of the current crisis, and he did not seem at all fazed by the prospect.
I did not agree, and said so. But, knowing that the history of international conflict was my own specialty, he repeatedly pressed me to say we could expect a conflict at least as big as the Second World War in the near or medium term. I refused.

Apocalyptic rhetoric and apocalyptic thinking flourish during crisis periods. This represents perhaps the biggest danger of the Trump presidency, and one that will bear watching from all concerned citizens in the months and years ahead.

Post a Comment

Loading...

MEDIA

[Video][video][#e74c3c]

Sự Kiện Nóng

[Trịnh Xuân Thanh][fbig1][#e74c3c]

KHÔNG BỎ LỠ

Powered by Blogger.